“Thế tử.”
“Vị ở Thính Vũ Hiên kia mất rồi.”
Bàn tay đang cầm bút của Mạnh Hoài Yến khựng lại, suy tư mất hai giây mới nhớ ra.
Vị ở Thính Vũ Hiên kia là thê tử của chàng.
Trong mắt thoáng chút chán ghét khó lòng nhận ra, nhưng chỉ trong chớp mắt, vẻ mặt chàng đã bình thản lại.
Chàng vẫn tiếp tục cầm bút.
Đến khi xử lý xong công vụ trong tay, chàng mới lên tiếng: “Tìm một nơi thích hợp mà an táng đi.”
Gió nhẹ khẽ thổi qua, có cánh hoa theo làn gió bay vào trong phòng, rơi trên vai Mạnh Hoài Yến.
Chàng giơ tay phủi đi, hệt như đang phủi một hạt bụi.
*
“Đủ rồi, chắc là được rồi.”
Thẩm Đường nhìn cành đào trong lòng, gọi A Vân từ trên cây xuống.
Hoa đào nở cực đẹp, đóa nào đóa nấy đầy đặn, trên nhụy hoa còn đọng những giọt sương.
Thẩm Đường không kìm được cúi đầu ngửi một cái, từng sợi hương thơm len lỏi vào chóp mũi.
Trong lòng nàng không khỏi vui mừng, hái làm bánh hoa đào chắc chắn sẽ rất ngon.
Thẩm Đường cố ý chọn nơi vắng vẻ ít người, nào ngờ vừa rẽ góc ra lại đụng phải Mạnh Hoài Yến.
Chàng mặc quan phục màu đỏ chu sa, vẻ mặt nghiêm nghị.
Trong không khí thoang thoảng mùi máu tanh.
Chắc là đêm qua lại thức trắng đêm thẩm vấn phạm nhân rồi.
Bước chân Thẩm Đường hơi khựng lại, muốn tránh đi.
Nhưng ở đây chỉ có một con đường, có muốn tránh cũng không được.
Nếu quay người đi ngược lại thì lại tỏ ra quá cố ý.
Chỉ trong chốc lát, Mạnh Hoài Yến đã cách nàng chỉ vài bước chân.
Thẩm Đường không còn cách nào, khuỵu gối hành lễ với chàng: “Mạnh thế tử.”
Mạnh Hoài Yến khẽ nhíu mày, mắt xẹt qua vẻ thiếu kiên nhẫn.
Đêm qua chàng thẩm vấn phạm nhân suốt một đêm, vốn đã khá mệt mỏi và phiền chán.
Vậy mà Thẩm Đường này lại không biết điều, còn đứng đây chặn đường chàng.
Mạnh Hoài Yến nhìn người trước mặt. Kể từ khi nàng đến phủ quốc công hai năm trước đã không tiếc công sức mà quấn lấy chàng. Nói thật lòng, chàng thấy hơi chán ghét.
Có rất nhiều người thầm thương trộm nhớ chàng, bản thân chàng cũng đã chứng kiến không ít thủ đoạn của họ.
Có trực diện, có uyển chuyển, có đê tiện, đủ loại phương pháp tầng tầng lớp lớp. Mới đầu chàng còn thấy tức giận, phẫn nộ, nhưng càng lớn, chàng càng biết cách thu liễm cảm xúc, không lộ vui buồn.
Vẻ ngoài lạnh lùng, vô tình ấy lại khiến những kẻ quấn lấy chàng giảm hẳn, chàng cũng được thanh tịnh hơn nhiều.
Chỉ có mỗi Thẩm Đường là hai năm nay vẫn luôn kiên trì không bỏ, dường như không hề hiểu sắc mặt chàng.
Nàng cứ bám riết lấy, chàng lại ghét những kẻ không biết chừng mực.
Dẫu trong lòng chán ghét, nhưng dù sao cũng là cháu gái của nhị thúc mẫu, ít nhiều chàng cũng phải nể mặt nhị thúc một chút.
Chàng đè nén sự bực bội trong lòng: “Nghe nói mấy ngày trước Thẩm tiểu thư bị bệnh, đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Nếu là Thẩm Đường của kiếp trước nghe được những lời quan tâm này thì chắc chắn sẽ vui mừng đến phát điên.
Nhưng giờ phút này nàng lại rất bình thản.
Miệng nam nhân thốt ra những lời quan tâm, nhưng trong mắt lại là một mảnh thờ ơ và lạnh tanh.
Chẳng qua chàng cũng chỉ đang duy trì lễ nghi của con cháu thế gia, buông một câu hỏi thăm khách sáo mà thôi.
Thẩm Đường rủ mắt: “Đã đỡ nhiều rồi, đa tạ thế tử quan tâm.”
Mạnh Hoài Yến “ừ” một tiếng.
Thẩm Đường không muốn dây dưa với chàng, hơi cúi người hành lễ rồi cáo từ.
Thính Tùng nhìn bóng lưng rời đi của Thẩm Đường, kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Vị Thẩm tiểu thư này mỗi lần nhìn thấy thế tử nhà họ đều tỏ vẻ yểu điệu yếu đuối làm bộ làm tịch, thỉnh thoảng lại giả vờ đứng không vững mà nhào vào người thế tử, khiến người ta thấy phiền không chịu nổi.
Hắn ta thậm chí còn chuẩn bị sẵn tâm lý, cân nhắc xem nếu nàng nhào vào người thế tử thì phải ngăn cản thế nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
