"Sao anh lại ở đây?"
"Nhà của anh, sao anh lại không thể ở đây?" Mạnh Yến Thần nhướng mày hỏi
"Không phải, ý em là bây giờ..."
Tần Dật Nhiên chưa nói xong đã bị Mạnh Yến Thần đột ngột bế lên, bế ra khỏi phòng.
"Anh đưa em đi đâu vậy?"
Mạnh Yến Thần bế Tần Dật Nhiên đi dọc theo hành lang, lên cầu thang chính, mỗi bước đều khá gấp gáp nhưng vững chắc. Bế người lên đến tầng hai, Mạnh Yến Thần cười xấu xa nói: "Phòng của anh."
Tần Dật Nhiên híp mắt: quả nhiên là chó cậy nhà nhà, gà cậy gần chuồng. Hiện giờ cô ở Mạnh gia, Mạnh Yến Thần bạo gan hơn hẳn. Nói bế là bế, nói đi là đi.
Mạnh Yến Thần thực sự bế Tần Dật Nhiên về phòng anh, người giúp việc trong phòng đang sắp xếp lại hành lý mà anh vừa mang về đều bị Mạnh Yến Thần "mời" ra ngoài. Mạnh Yến Thần đặt Tần Dật Nhiên lên giường của anh, tháo dép đi trong nhà của cô ra ném qua một bên,
"Yến Thần nha, anh muốn làm gì?"
Mạnh Yến Thần cởi áo khoác ngoài, vứt sang một bên, rất tự nghiên mà tháo chiếc khăn lụa trên tóc Tần Dật Nhiên xuống, mái tóc dài của cô cũng vì vậy mà tung xoả ra. Mạnh Yến Thần đẩy Tần Dật Nhiên nằm xuống, chồm người lên, nhìn người yêu đang nằm trên giường của anh, sườn xám trắng thêu mẫu đơn đỏ, suối tóc dài như đang câu dẫn anh, trong lòng thầm than hai tiếng "yêu nghiệt", ánh mắt anh khoá chặt trên gương mặt cô, miệng đắng lưỡi khô khó khăn trả lời: "Muốn em biết anh nhớ em thế nào."
Hai cổ tay Tần Dật Nhiên bị Mạnh Yến Thần khoá chặt, đặt lên đỉnh đầu, mười ngón tay cũng đan vào nhau. Nụ hôn của Mạnh Yến Thần rất cuồng nhiệt, gặm cắn đôi môi mềm mại ấy chưa đủ liền cậy mở khớp hàm, công thành đoạt đất, dây dưa môi lưỡi, càng quét từng ngóc ngách trong khoang miệng của người dưới thân.
Mỗi tế bào trên người anh đều đang kêu gào: muốn cô ấy!
Tần Dật Nhiên bị anh hôn đến mờ mịt, đồng tử như tan rã, điều này càng kích thích bản tính xâm lược của Mạnh Yến Thần. Anh dùng một tay khoá chặt hai cổ tay cô, tay còn lại bắt đầu cởi đi hai cúc áo trên sườn xám trắng tinh khôi kia. Chiếc cổ thiên nga duyên dáng cùng bờ vai xinh đẹp, xương quai xanh tinh tế cứ như vậy hiện ra trước mắt Mạnh Yến Thần. Làn da của Tần Dật Nhiên rất trắng, vì vậy mỗi nơi mà đôi môi anh chạm vào đều để lại vết hồng đỏ bắt mắt. Thân nhiệt Mạnh Yến Thần rất cao, hơi thở của anh lúc này cũng trở nên nóng bỏng đối với Tần Dật Nhiên.
"Đau...Yến Thần...Yến Thần...Không được!"
Mạnh Yến Thần cắn một cái lên vai Tần Dật Nhiên, không làm chủ tốt lực độ, cắn mạnh một cái, để lại cả dấu răng thật sâu trên bờ vai của cô, vậy mà kéo lại thần trí của Tần Dật Nhiên. Mạnh Yến Thần hôn lên vết cắn kia, nhìn lại người yêu dưới thân, Tần Dật Nhiên cả người ửng đỏ, mắt ngấn lệ, có lẽ là vì bị anh cắn đau, cũng là lẽ là vì bản thân cô cũng động tình.
Thật muốn có được cô! Ngay bây giờ!
Hoàn cảnh thích hợp, nhưng thời điểm không thích hợp.
Hiện tại đang ở Mạnh gia, dưới phòng khách đầy người, nếu anh tiến thêm một bước, sau này thể diện của Tần Dật Nhiên phải làm sao? Lần đầu của hai người họ cũng không nên tùy tiện như vậy. Anh muốn cho người anh yêu thứ tốt nhất có thể.
Mạnh Yến Thần hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, lật người lại, cũng kéo Tần Dật Nhiên nằm lên người anh, ôm chặt. Tần Dật Nhiên lúc này lý trí cũng đã khôi phục hoàn toàn, bên tai là tiếng tim đập mạnh mẽ gấp gáp của Mạnh Yến Thần, mặt không khỏi đỏ lên, nếu hai người họ còn không kịp tỉnh táo liền cứ như vậy, thì sẽ...
"Không buông!" Mạnh Yến Thần ôm chặt lấy vòng eo mềm mại của cô nói: "Ban nãy vừa về đến anh đã nói với Lục sư phụ, có chút chuyện muốn "nói riêng" với em, phôi áo ngày mai sẽ trả lại sau. Anh như vậy rất chu đáo, đúng không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)