Tám giờ sáng chủ nhật, Tần Dật Ninh đúng hẹn đến sân tennis, Đường Vũ Triết cũng mang người bạn thân Hạ Dương đến gặp.
Ấn tượng của Tần Dật Ninh với Hạ Dương không tệ lắm. Hạ Dương tuổi ngoài ba mươi, khí chất thư sinh nho nhã trí thức, còn rất hay cười.
Ban nãy, Hạ Dương nhìn thấy Tần Dật Ninh đẩy một chiếc xe nôi xuất hiện thì khá là bất ngờ đang tự hỏi sao đi đánh tennis thôi mà đem trẻ con theo làm gì. Hóa ra trong xe nôi không phải em bé mà là hai bé mèo ú, một ngầu một đáng yêu. Tần Dật Ninh thấy Hạ Dương hứng thú với mèo nên rất nghiêm túc giới thiệu hai đứa "cháu trai" Quả Quả và Đậu Đậu cho Hạ Dương làm quen. Đậu Đậu trước nay luôn dễ gần, nhìn Hạ Dương meow một cái chào hỏi, mắt long lanh to tròn, nghiêng đầu chăm chú nhìn Hạ Dương, muốn bao nhiêu đáng yêu có bấy nhiêu đáng yêu. Quả Quả đối với Hạ Dương cũng meow một cái xem như chào hỏi, nhưng vẫn giữ bộ dạng cảnh giác lẫn soi mói, trên gương mặt mèo hằn học hiện ra mấy chữ "người lạ chớ gần"
Đường Vũ Triết bị Tần Dật Ninh xem như không khí, y cũng không quan tâm lắm. Vốn đang ngóng trông Tần Dật Nhiên xuất hiện, Đường Vũ Triết cảm nhận được một tia nhìn sắc bén đảo qua trên người. Nhìn lại mới biết con mèo Mainecoon đang nhìn chằm chằm vào y với tia nhìn không mấy thân thiện, có thể nói là ánh mắt vô cùng sắc lạnh. Đường Vũ Triết không thể nào hiểu nổi, rõ ràng con mèo tên Quả Quả này tuy không mấy thân thiện với Hạ Dương, cũng chỉ là xa cách không thân thiết, nhưng đối với y thì hoàn toàn mang thái độ thù địch.
Một con mèo gặp lần đầu tiên sao lại mang thái độ thù địch?
Sự xuất hiện của Tần Dật Nhiên cắt ngang suy nghĩ của Đường Vũ Triết, vốn dĩ trước đó Đường Vũ Triết còn tính toán cách thức cùng Tần Dật Nhiên đánh tennis đơn lẻ, giao lưu nhiều hơn. Nhưng khi nhìn thấy sự xuất hiện của Mạnh Yến Thần ngay bên cạnh, nụ cười của Đường Vũ Triết trong phút chốc trở nên cứng nhắc.
Đường Vũ Triết nhìn đồng hồ, hiện tại ở Hải Thành là tám giờ sáng, ở Newyork là tám giờ tối, đáng lẽ giờ này Mạnh Yến Thần không nên ở đây mới đúng.
Mạnh Yến Thần nhìn thấu sự bất ngờ lẫn bất mãn trong mắt Đường Vũ Triết, nhiều năm như vậy rồi, ánh mắt Đường Vũ Triết nhìn anh vẫn không có nhiều thay đổi. Sau khi chào hỏi với Hạ Dương xong, Mạnh Yến Thần chủ động bắt tay chào hỏi với Đường Vũ Triết
"Gần đây Nhiên Nhiên nhà tôi thỉnh thoảng có nhắc đến một vị Đường tiên sinh, không ngờ lại là anh. Chúng ta thật có duyên."
Đường Vũ Triết khôi phục dáng vẻ tự nhiên, bắt tay với Mạnh Yến Thần: "Đúng vậy. Thật trùng hợp. Tôi không ngờ tiểu Tần tổng lại là bạn gái của Mạnh tổng." Đường Vũ Triết nhấn mạnh hai chữ "bạn gái", ý tứ chính là bạn gái thì chính là bạn gái mà thôi, yêu đương thì vẫn có thể chia tay.
"Chúng tôi yêu nhau, cả Hải thành đều biết. Có lẽ do anh vừa về nước không bao lâu, nên mới không biết đó thôi."
Mạnh Yến Thần nói hai người họ yêu đương cả Hải thành đều biết thì có chút phô trương, có điều chuyện yêu đương của anh và Tần Dật Nhiên được giới thượng lưu của Hải thành và Bắc thành bàn tán không ít. Người người đều nói nếu hai người họ tiến đến hôn nhân, Mạnh gia như hổ mọc thêm cánh, cho nên có rất nhiều người ngứa mắt, đặt cược xem khi nào thì hai người chia tay. Có người còn không biết sống chết, dám mở miệng bảo ai có thể khiến cho Tần Dật Nhiên và Mạnh Yến Thần chia tay trước khi bước sang năm mới, sẽ tặng cho người đó một chiếc siêu xe và một căn penhouse. Anh từng nghe Mạnh Bá Ngôn nói qua mấy vụ cá cược này, cũng không để trong lòng. Mạnh Bá Ngôn thì cảm thán lòng người nham hiểm, vừa đáng trách lại vừa đáng thương. Họcược như thế bất quá là do trong tiềm thức của người này không mấy tin vào tình yêu. Hoặc cũng có thể là không muốn nhìn thấy người khác sống tốt hơn họ.
Hạ Dương ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc, sợ thiên hạ chưa đủ loạn mà còn bồi thêm một câu: "Hai vị trước đó đã quen nhau à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Phần này thiếu chữ nhiều quá vậy, cẩu thả quá hic
@[email protected] bạn thử vào đọc lại truyện xem sao giúp mình nhé ạ
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)