Sáng thứ bảy, Mạnh mama gọi hỏi Mạnh Tinh Tinh buổi chiều có thời gian về nhà không, Mạnh Tinh Tinh buổi chiều còn muốn hẹn hò với Tống Thiếu Kiệt nên bảo rằng buổi tối sẽ về. Không ngờ đến trưa, Tống Thiếu Kiệt nói có việc đột xuất nên huỷ hẹn. Trong đầu Mạnh Tinh Tinh khi ấy xẹt qua gương mặt cô gái trẻ có đôi mắt xếch cá tính thường xuyên khoác vai bá cổ, xưng huynh gọi đệ với Tống Thiếu Kiệt.
Là vì cô ta sao?
Mạnh Tinh Tinh lắc lắc đầu, tránh cho bản thân lại nghĩ lung tung. Cô nghĩ một chút vẫn là ra ngoài ăn trưa xong đi dạo, thả lỏng tinh thần mới lái xe về Mạnh gia. Lúc vừa lái xe rẽ vào tiểu khu An Trì, Mạnh Tinh Tinh phát hiện sau lưng có một chiếc Bugatti Chiron khá nổi bật nối đuôi theo.
Trước cổng lớn Mạnh gia, một cô gái xinh đẹp, mặc sườn xám cách tân màu xanh lam, thêu hoa văn tường vân màu trắng bạc, cầm quạt tròn vẻ mặt háo hức như đang trông đợi người nào đó. Mạnh Tinh Tinh mất một lúc mới nhận ra người này là Khúc Nhã Tuệ. Cửa cổng đã mở sẵn, thân là con gái của chủ nhà Mạnh Tinh Tinh dừng xe hạ kính xuống chào hỏi theo đúng phép lịch sự, Khúc Nhã Tuệ cười dịu dàng chào rồi ra hiệu Mạnh Tinh Tinh cứ lái xe vào. Cô nhìn qua gương chiếu hậu, thấy được chiếc Bugatti Chiron cũng vừa dừng lại ở cổng vào
Tần Dật Nhiên lái xe vào, vừa xuống xe, Khúc Nhã Tuệ cũng vừa bước đến.
Khúc Nhã Tuệ từng bị thương nên không nói được, cô tức giận cầm quạt chọc chọc bả vai Tần Dật Nhiên, rồi ra hiệu: "Em đến trễ"
Thật ra Tần Dật Nhiên là đến đúng giờ, chứ không đến trễ. Nhưng với một người từng sống nhiều năm ở Đức như Khúc Nhã Tuệ thì Tần Dật Nhiên chính là đến trễ.
Mạnh Tinh Tinh dừng xe ở bãi đổ, quản gia vừa ra đến, mở cửa xe cho cô rồi đi ra đón Tần Dật Nhiên.
Mạnh Tinh Tinh nhìn Tần Dật Nhiên cầm theo món lớn món nhỏ, còn cô thì tay không về nhà, bỗng dưng cảm thấy có chút không được tự nhiên. Bình thường thì cũng thôi đi, lần này trong nhà có khách, người khách này lại là đệ nhất cao thủ bắt bẻ lễ nghi - "Duyệt Tuyệt sư thái" của Hải thành, Lâm thái thái danh tiếng lẫy lừng.
Quản gia dẫn ba người đến vườn hoa, ngoài Mạnh mama và Lâm thái thái, còn có một vị khách khác. Người này tầm ba mươi tuổi, mắt phượng mày ngài, mang nét đẹp của mỹ nhân cổ điển, mặc bộ sườn xám màu trắng viền đen, tinh tế mà quy củ, cả người toát lên khí chất của mỹ nữ tài giỏi. Người đẹp này Tần Dật Nhiên cũng đã gặp một lần ở nhà Liên thái thái hôm nọ, là do Lâm thái thái mời đến đo may sườn xám trong buổi tiệc trà chiều cạnh hồ sen hôm đó. Tần Dật Nhiên nhớ Lâm thái thái xưng hô với vị này rất khách sáo, gọi vị này một tiếng "Lục sư phụ", là một thợ may sườn xám vô cùng nổi tiếng, không phải ai cũng có thể mời được.
Mạnh mama nhìn thấy Mạnh Tinh Tinh giờ này về nhà, ngạc nhiên thì ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng tươi cười hỏi han con gái và Tần Dật Nhiên. Lâm thái thái nhìn con dâu khoác tay thân mật với Tần Dật Nhiên, nhìn sang Mạnh Tinh Tinh có vẻ lẻ loi, liền mở miệng bắt chuyện trước
"Đã lâu không gặp, nhìn Tinh Tinh mà xem, càng lớn càng xinh đẹp dịu dàng." Lâm thái thái khen ngợi Mạnh Tinh Tinh rồi lại trêu chọc Mạnh mama: "Người ta nói trong nhà nhất định phải sinh một cô con gái, có con gái thật tốt. Nhìn xem, bà có một cô con gái, cuối tuần liền biết trở về nhà thăm bố mẹ, không còn cảm thấy vắng vẻ trong lòng nữa."
"Người quá khen ạ! Lâm thái thái, ngài khí sắc càng ngày càng tốt ạ." Mạnh Tinh Tinh dịu dàng đáp lại, lời của Lâm thái thái khiến cô có chút chột dạ. Hình như ba tuần rồi cô mới trở về Mạnh gia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
