Cận Nhát Gan quên cả sợ hãi, nhìn Quách Quả nhẹ nhàng nâng tay lên, một thanh trường kiếm trắng như tuyết xuất hiện trên tay cô, cả người như tản ra thứ gì đó sắc bén, trút ào ào về phía quái vật ở đối diện, ép đối phương phải lùi về sau mấy bước.
Trong đáy lòng anh ta không khỏi nghĩ tới một từ - ngầu!
Toàn bộ hình ảnh như được gắn thêm hiệu ứng đẹp mắt, gió nhẹ thổi làm góc áo đối phương bay phất phơ, như thể ngay sau đó, cô sẽ bay lên thành tiên vậy. Không... quả thực cô đang bay lên rồi mà.
Chỉ một cái lắc mình, người vừa rồi còn ép cho quái vật phải lùi về sau mấy bước, giờ đã lại đứng thẳng giữa không trung.
Cô đứng giữa không trung thi triển một kiếm thức căn bản không thể nhìn rõ, ngay sau đó, chỉ thấy bóng kiếm ngập trời đổ xuống, thế rào rạt như mưa rơi, trực tiếp cắt đứt trăm chân của con quái thú kia.
Tổng Giám đốc Cận Nhát Gan quên cả sợ hãi, ngơ ngác nhìn thiếu nữ hạ xuống từ giữa bầu trời bóng kiếm.
Quá... quá ngầu! Quá con mẹ nó ngầu quá rồi!
Nhưng mà Quách Quả lúc này thì lại: “...”
Đau lòng phát khóc, mẹ kiếp, còn đâu linh khí mà mình lưu giữ bao lâu nay nữa chứ!
***
Quách Quả cảm thấy tim gan tì phổi thận đều đau nhức, chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ có một ngày cô phải dùng sạch linh khí như thế này, chỉ ước gì một tia linh khí biến thành mười tia, may ra mới đủ dùng mất.
Bởi vì thế giới này hoàn toàn con mẹ nó không có một tia linh khí nào hết! Quả thực là một nơi tuyệt linh.
Ngay từ ngày đầu tiên xuyên tới đây, cô đã phát hiện ra vấn đề này. Lúc trước cô còn tưởng vì ở thành phố, cư dân đông đúc nên linh khí mới bị loãng quá mức khiến mình không cảm nhận được gì.
Thế nên, một thời gian sau đó, cô tranh thủ lúc đi tìm việc, không ngừng thay đổi địa điểm để thử dẫn khí nhập thể.
Nhưng mà... không có! Cho dù cô tìm tới vùng đất có phong thủy tốt, thậm chí bày cả trận pháp Dẫn Linh, cũng đều hoàn toàn không kéo được một chút linh khí nào vào cả. Thế giới này thực sự là nơi tuyệt linh.
Không có linh khí nghĩa là gì, nghĩa là linh khí trên người cô, dùng bao nhiêu sẽ hao hết bấy nhiêu. Đã thế, tất cả pháp thuật, chiêu kiếm mà cô sử dụng đều cần có linh khí để chống đỡ.
Không có linh khí thì khác nào người thường đâu cơ chứ? Cho nên, sau khi phát hiện ra sự thật này, cô quyết đoán phong tỏa linh khí trên người mình, nhằm bảo đảm mình sẽ không trong lúc vô ý làm thất thoát mất linh khí trong cơ thể.
Hơn nữa, cô cũng rất ít sử dụng tới thần thức, vì thế trước đó mới không phát hiện ra trong trận pháp này có nhốt một con yêu thú cấp mười.
Thế nhưng vừa rồi, một chiêu Lạc Tinh Thần kia của cô đã gần như dùng hết hai phần ba linh khí trong cơ thể, cả người sắp bị rút cạn tới nơi rồi. Đổi lại là ai thì cũng đau lòng thôi đúng không?
Nếu ở Tu Tiên Giới thì chuyện này cũng chẳng tính là gì, đừng nói một chiêu, ngay cả mười chiêu cô cũng dùng ngon ơ. Sư huynh nói cô là linh thể trời sinh, sẽ tự động hấp thụ linh khí, trên cơ bản dùng hết bao nhiêu thì cũng sẽ tự động bổ sung vào bấy nhiêu.
“Em gái... À không phải, Tiểu Quách... Không, đại sư à!” So với vẻ rầu rĩ của Quách Quả, vẻ mặt của Cận Nhát Gan lại cực kỳ hưng phấn, hai mắt sáng rỡ nhìn cô: “Ngài... Vừa rồi ngài...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)