“Ơ? Anh còn ở đây à?” Quách Quả hơi kinh ngạc nhìn anh ta, không ngờ anh ta lại không chạy trốn. Trong tình hình như vừa nãy, nếu có chạy trốn cũng là chuyện bình thường, ngay cả Từ Chính vừa rồi nổi máu anh hùng lên còn chẳng dậy nổi, như đám công nhân ban nãy thì đã chạy mất dép lâu rồi, không ngờ anh ta vẫn còn ở lại đây chờ cô.
Cận Chấn Cách xoa đỉnh đầu hơi hói của mình, cười hề hề: “Tiểu... Đại sư à, không phải ngài bảo tôi để ý hai người bọn họ ư?” Anh ta chỉ vào Từ Chính và một công nhân khác vẫn còn đang ngất trên mặt đất.
Quách Quả cũng nhớ ra việc này, được rồi, coi như anh là một kẻ thật thà.
“Ồ, vất vả cho anh rồi!” Cô vội vàng xem xét Từ Chính ở bên cạnh, đối phương vẫn không hề tỉnh lại.
“Không không không, đây là việc nên làm, nên làm thôi!”
Cận Thật Thà vẫn còn đang đắm chìm trong màn hành động đầy choáng váng ban nãy, ánh mắt nhìn Quách Quả như nhìn người ngoài hành tinh, thanh kiếm ban nãy của đối phương cũng không phải hàng giả, cô gái trước mắt anh ta đây chắc chắn không phải người thường rồi.
Anh ta có cảm giác như Colombus khám phá ra châu Mỹ, cố gắng đè nén sự hưng phấn trong lòng xuống, cố gắng nói với giọng điệu bình thường: “Đại... đại sư, ngài nói xem chúng ta nên làm gì tiếp đây? Rốt cuộc đây là nơi nào thế?”
“Đây là trận pháp!” Nếu đã bị anh ta nhìn thấy rồi thì cô cũng chẳng buồn giấu diếm nữa: “Trận pháp này đã được bố trí nhiều năm rồi, hơn nữa đã bỏ hoang rất lâu, hẳn là do khu chung cư mới xây ở gần đây khiến cho trận pháp bị thay đổi, các anh mới ngoài ý muốn bị truyền vào trong trận pháp này.”
“Trận pháp ư?” Trận pháp là cái của nợ gì vậy? Cận Chấn Cách nghe mà ngơ ra, nhưng thấy vẻ mặt đối phương như đưa đám thì cũng sáng suốt không lắm miệng hỏi thêm nữa, chỉ đổi lời nói, hỏi một câu khác: “Vậy... đại sư có biết cách nào ra ngoài không?”
“Tôi không rành về trận pháp lắm!” Đây là chuyên môn của sư huynh cô.
Trong lòng Cận Chấn Cách thấy nặng nề, lại nghe thấy cô bổ sung một câu.
“Nhưng mà, đã là trận pháp, chỉ cần hủy diệt nền tảng của trận pháp là có thể phá được rồi.” Trước kia, cô luôn mạnh mẽ phá hủy trận pháp, ngoài lãng phí linh khí ra thì cũng chẳng có vấn đề gì.
“Nền tảng của trận pháp?” Là cái gì thế?
“Thế à...” Quách Quả đang định đi lấy nội đan của yêu thú đột nhiên dừng chân, đôi mắt đảo một chút, sau đó lập tức quay ngược trở lại, nở một nụ cười cực kỳ xán lạn: “Đúng rồi, vừa rồi anh nói anh là Tổng Giám đốc của Tập đoàn Thăng Chấn phải không nhỉ?”
“Đúng thế.” Anh ta gật đầu đáp theo bản năng, chuyện này thì liên quan gì tới phá trận chứ?
“Thế...” Ánh mắt cô trở nên sáng rực, lập tức túm tay đối phương, dùng biểu cảm cực kỳ nghiêm túc, nói: “Sau này nếu tôi mua nhà, anh có thể chiết khấu cho tôi không?”
“...” Hở?
“Không cần nhiều quá đâu, giảm 50% là được rồi, anh thấy OK không?”
“...”
“Nếu không giảm được 50% thì thôi 40% cũng được, nhé?”
“...”
“30% thì sao? Nếu không thì 20% cũng được, hai bên cùng vui vẻ!”
“...”
“Vậy giảm thêm 10% nữa, không thể ít hơn được đâu! Nếu đồng ý thì gật đầu cái coi.”
“...”
Không phải chứ! Cái kiểu mặc cả này của cô có phải hơi ngược đời rồi không?
Cuối cùng Cận Thật Thà vẫn gật đầu, nhưng cả người còn chưa hết đờ đẫn. Bản thân Quách Quả lại cảm thấy mỹ mãn mà xoay người, vui vẻ cất bước đi tìm nội đan, bị xuyên tới nơi này, tuy rằng nghèo rớt mồng tơi nhưng cô sắp có một căn nhà rồi, cuối cùng cũng coi như không lãng phí linh khí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)