“Đây... đây... đây là thứ gì thế?” Mặt Cận Nhát Gan không còn chút máu, chân lập tức mềm nhũn, trực tiếp ngồi phịch xuống đất.
Con quái vật trước mắt phải cao cỡ một tòa nhà trăm tầng, y như một quả cầu thịt màu đen, trên người còn mọc ra vô số xúc tu đang múa may càn quét bốn xung quanh, xúc tu khua tới đâu, cây cối liền đổ xuống rầm rầm.
“Bạch... tuộc...” Ngoài việc có quá nhiều xúc tu ra thì thứ này giống hệt một con bạch tuộc khổng lồ.
“Là quái vật biển Bách Túc!” Quách Quả thuận miệng sửa cho đúng, quái vật biển Bách Túc là yêu thú cấp mười, tương đương với tu sĩ kỳ Hóa Thần, lúc trước, trong biển Vô Tận dưới chân Linh Tiêu Phong của các cô cũng có mấy con thế này.
Thật không ngờ, trong trận pháp lại có yêu thú lợi hại như vậy, con này còn không phải loại cấp cao bình thường mà là cấp cao nhất.
Đệch mợ, tên bày trận pháp này không chỉ dở hơi mà còn con mẹ nó thần kinh rồi đi? Tại sao lại nhốt loại yêu thú như này vào trong trận pháp chứ hả?
Hơn nữa, quan trọng nhất là, không phải loại yêu thú này có thuộc tính thủy, không thể rời khỏi nước sao? Tại sao lại ở trong rừng hả? Đây đâu phải tiên pháp gì chứ!
“Tiểu Quách, hai người các cô ở yên đây, đừng chạy loạn, tôi đi cứu người!” Không ngờ, người đầu tiên lấy lại bình tĩnh trong ba người lại là Từ Chính, sau khi dặn dò một câu, anh ta liền xông thẳng về phía con quái vật biển Bách Túc kia.
Hai người còn chưa kịp có phản ứng thì anh ta đã xông tới phía trước con quái vật rồi, đến gần mới thấy, không ngờ bên kia có sáu, bảy người đang đứng, mặc đồ bảo hộ lao động giống nhau, trên đầu còn đội mũ cối, hẳn là đám công nhân mà Cận Nhát Gan nói.
Rõ ràng đám người này đã bị dọa ngơ ngẩn rồi, hoảng sợ nhìn quái vật trước mắt, ai nấy đều run bần bật. Cho đến khi Từ Chính quát lên một câu, mấy người đó mới nghĩ tới việc chạy trốn, ngã sấp ngã ngửa chạy ào ào về phía ngược lại.
Từ Chính lại chạy thẳng lên phía trước, định nâng một người toàn thân máu me be bét đang nằm trên đất dậy. Mà quái vật Bách Túc dường như phát hiện ra ý đồ của bọn họ, khua những cái tua dài ngoằng đánh tới.
“Anh Từ!” Quách Quả kinh hãi, nhưng đã không kịp nữa. Cả Từ Chính và người đang bị thương nằm trên đất kia đều bị đánh bay ra ngoài, mắt thấy sắp rơi thẳng xuống đất.
Quách Quả cắn chặt răng, không nghĩ được nhiều nữa. Cô trực tiếp gỡ bỏ phong ấn linh khí trên người mình, thân hình lóe lên, lập tức xuất hiện trên không trung, mỗi tay túm được một người, sau đó lại lắc mình quay trở lại chỗ cũ, kéo giãn ra một khoảng cách an toàn.
Lúc này, Từ Chính đã ngất rồi, cô thăm dò mạch của hai người họ, Từ Chính còn đỡ, chỉ bị yêu khí của con yêu thú kia làm cho ngất đi mà thôi, còn người kia thì đã gần như sắp đứt hơi tới nơi.
Cô vội vàng bấm quyết, tạm thời phong bế sức sống trên người đối phương, cầm máu lại.
“Cô... cô...” Cận Nhát Gan ở bên cạnh đã sợ tới ngây ngốc, nhìn cô với vẻ mặt không dám tin tưởng, vừa rồi anh ta không nhìn nhầm đấy chứ, cô... lại biết bay.
Cận Nhát Gan chưa kịp gật đầu thì đã thấy đối phương bay thẳng về phía con quái vật khổng lồ kia, cơ hồ chỉ trong nháy mắt, anh ta lập tức cảm giác được đối phương có sự thay đổi kinh người.
Dường như có thứ gì đó ở trong cơ thể cô được phóng xuất ra ngoài, thiếu nữ vốn dĩ nhìn rất tầm thường đột nhiên lại trở nên mờ ảo, xuất trần, rõ ràng gương mặt không có gì thay đổi nhưng khí chất đã không còn như trước, trong nháy mắt như thoát ly phàm trần, khác biệt hoàn toàn với bọn họ.
Lúc này, quanh thân cô ấy cũng như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng trắng nhàn nhạt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)