Ta bưng một ấm trà Bích Loa Xuân ngon nhất đi tìm tiên quan. Lúc đi ngang qua mấy cây lê hoa rơi như tuyết, ta dừng bước chân, ngồi xổm xuống nhặt dăm ba đóa hoa nhí trắng muốt đặt lên cái khay sơn mài đen bóng, thấy chân mình đi như đón gió.
Tiên quan đang chuyên chú chọn lựa đống sứ vỡ trên bàn, ta túm vạt áo sã xuống của ngài. Ngài cúi đầu nhướng mày liếc mắt nhìn ta, sau đó nhận khay trà từ tay ta. Ngài tự rót một chén đầy cho mình, nhấp nhẹ một ngụm.
Ta trèo lên bàn, chủ động mở lời với ngài, coi như đang làm hòa. Ngài đặt chén trà tử sa lên khay, thong thả hỏi ta: “Sao món trà Bích Loa Xuân của muội lại kém đậm đà vậy?”
Ta cầm chén trà nên nếm thử, quả nhiên lạt nhách, bèn giải thích với ngài: “Thiên Thanh lấy Bích Loa Xuân của em làm túi hương, nó đeo đi rêu rao khắp nơi, có lẽ bay hết vị rồi ạ.”
Tiên quan miễn cưỡng nuốt nửa ngụm trà vừa nhấp ban nãy xuống, mặt tái xanh tái trắng, sau đấy quát ta: “Muội cảm tạ ta như vậy sao?”
Nhìn mà xem, tính tình thì cáu bẳn, đã thế còn kén ăn khảnh uống, đúng là khó hầu hạ ghê.
Ta bỗng thấy đầu mình bươu ra như cái đấu. Không phải tại ta không thích đọc sách, mà là vì quyển sách này dị hợm lắm, quả thực không thể hiểu nổi.
Nhưng hôm nay ta thật lòng muốn cởi bỏ hết những hiềm khích ngày xưa với ngài, dỗ cho ngài được vui, nên đành phải cố đấm ăn xôi ngồi xuống, uể oải mở quyển sách khó hiểu kia ra. Một đoạn thơ lung tung rối loạn, cực kì sáo rỗng đập vào mắt ta.
Ta cất giọng đọc yếu xìu: “ Vân mẫu bình phong bóng nến in, Ngân hà dần thấp ánh mai chìm . Phinh Phinh không hối hỏi linh dược, Trời biếc biển xanh tỏ nỗi niềm .”
( Bài Thường Nga của Lý Thương Ẩn thời Đường, bản dịch của Nguyễn Phước Hậu . Phần trích trong truyện đã được biến tấu, gồm tên của nam chính Tinh Trầm – ánh sao chìm, và tên của nữ chính là Phinh Phinh. Link đọc và xem giải nghĩa:.)
Tiểu Trầm Trầm nghe tiếng, đột nhiên dừng tay. Ngài ngước đôi mắt phượng hẹp dài lên nhìn về phía ta, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng. Ta đang sầu lo với từng câu chữ trong quyển sách chết tiệt kia, còn chẳng muốn liếc nó lấy một cái, nên bình tĩnh đọ mắt với ngài.
Ánh mắt dịu dàng của Tiểu Trầm Trầm dần vấn vương phiền muộn, trong phiền muộn lại nhuốm màu bi thương, giữa bi thương lại hoà thêm chút sâu lắng…
Ta chỉ cảm thấy nếu mình còn không chớp mắt, chắc mí mắt sẽ giật đùng đùng vì xót mất.
Ngài cúi đầu, cuối cùng không nhìn ta nữa.
Thắng rồi.
Ta hài lòng chớp chớp mí mắt cay xè.
Ngài không để ý tới ta nữa, ta đành chán chường lật sách tiếp. Quyển sách lộn xộn mông lung này có một cái tên rất êm tai, đó là Tấn Như Sương. Theo ý của ta, cái tên này đặt hợp lý ra phết. Mỗi lần mở sách ra đọc, ta toàn thấy sách ghi dăm câu ba điều mà ta không hiểu nổi, còn biến đổi khó lường, khiến người ta phải vắt óc ngẫm ngợi, không luận ra được mấu chốt. Cứ thế này mãi, chẳng mấy mà sầu lo bạc đầu, tóc mai như sương còn gì nữa.
(Tấn Như Sương: tóc mai bạc trắng như sương)
Quyển sách này được dành riêng để hại đời cháu con đây.
Khi ta cúi xuống đọc lần nữa, bài thơ ban nãy đã biến mất tiêu. Một hàng chữ cứng cáp phóng khoáng hiện lên trên trang giấy thô ráp. Ta rà ngón tay lên mặt giấy, nhận mặt chữ thật cẩn thận, thì thầm từng từ: “Sao ta nóng lòng về nhà quá chừng… Vì muội mà ta bỗng nảy sinh suy nghĩ tham sống sợ chết…”
Ta che quyển sách lại, cười ha hả: “Kẻ viết câu này rõ là da mặt dày hơn cả tường thành. Bản thân hắn tham sống sợ chết, vậy mà còn đẩy trách nhiệm cho người khác.”
Tiểu Trầm Trầm lườm ta một cái rét căm căm, tai dần ửng đỏ…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


