Vất vả lắm mới chịu đựng được một canh giờ, ta khép sách lại đánh bộp, vờ như không nhìn thấy ánh mắt bất mãn của Tiểu Trầm Trầm.
Ta đi dạo một vòng quanh đống mảnh sứ vụn trước mặt Tiểu Trầm Trầm, xung phong nhận việc lựa sứ giúp ngài. Nào ngờ ta càng nhặt lại càng loạn, cuối cùng Tiểu Trầm Trầm không nhịn nổi nữa, kêu ta xê qua một bên hóng gió.
Vì thế ta vừa ngồi mát, vừa nói mát ngài mấy câu, để ngài cũng thấy mát hơn.
Ta nói: “Tiên quan không hưởng phúc trên Cửu Trùng Thiên, lại chạy tới chỗ tịch liêu này sửa bình, có phải ngài đã phạm luật trời gì nên mới bị đày xuống cõi phàm không ạ?”
Tiểu Trầm Trầm mặt không cảm xúc ngó ta, chẳng thèm để bụng.
Ta hỏi: “Chẳng lẽ ngài đã đập vỡ chén bát trên trời?”
Tiểu Trầm Trầm hừ lạnh.
Ta gặng: “Hay là ngài say rượu rồi mò vào cung Quảng Hàn?”
(Cung Quảng Hàn: cung của Hằng Nga thuộc tích Thiên Bồng Nguyên Soái say rượu sàm sỡ Hằng Nga nên bị đày xuống thành Trư Bát Giới)
Mặt Tiểu Trầm Trầm đỏ lựng lên, ngài đập bàn đánh bốp: “Chớ có nói bậy.”
Đống mảnh sứ vừa phân chia rõ ràng nay lại loạn hết với nhau.
“Thành quả làm việc nửa buổi tối nay, sao tiên quan bất cẩn thế.”
Ta ngồi xổm xuống đống lộn xộn trên bàn, lắc đầu chậc lưỡi thở dài.
Ta bước lên trước, bảo vệ Tiểu Trầm Trầm đằng sau.
Tiểu Sở tiên quan không thèm để ý đến lời chế nhạo của ta, chỉ nhoẻn miệng cười: “Phinh Phinh, ta chạy rã cả chân vì nàng, vậy mà nàng lại đâm chọt tim ta vì tên nhãi ranh này, nàng bạc bẽo lắm.”
Bàn tay to ấm áp của Tinh Trầm tiên quan áp sau gáy ta, nhấc ta qua một bên.
Ngài đứng dậy, khẽ khom người chào Tiểu Sở tiên quan, thờ ơ nói một câu: “Làm phiền ngài.”
Tiểu Sở tiên quan cũng trả lời lạnh tanh: “Các hạ không cần đa lễ, dù sao ta làm thế cũng không phải vì cậu.”
Hắn vừa nói vừa đi đến trước bàn, đặt túi sành sứ lên bàn thật cẩn thận. Chỉ có hai ba miếng, không làm tiên quan mệt nhọc được, ta vô cùng hài lòng.
Tinh Trầm tiên quan thấy những mảnh sứ trên bàn, mặt bỗng nghiêm lại. Ngài đến gần ngơ ngác nhìn chúng một lúc lâu, rồi chợt ngẩng đầu lên, hàng mày rậm có vẻ hơi dữ tợn vì cơn kích động. Ngài cất giọng khàn khàn: “Đa tạ.”
Vẻ mặt Tiểu Sở tiên quan cũng hơi kích động, nhưng hắn vẫn trả lời rất đỗi thờ ơ: “Đã nói không cần cảm tạ ta rồi mà.”
Hai người ngại ngùng nhìn nhau một lát, bỗng dưng, Tinh Trầm xách ta lên trước mặt ngài, thận trọng cầm một mảnh sứ vỡ, ướm thử vào lỗ thủng trên đầu ta.
Ta cố gắng quẫy tứ chi, muốn thoát khỏi tay ngài. Mấy năm nay, cứ thi thoảng ta lại phải chịu nỗi khổ ngứa ngáy nhồn nhột này. Thật ra ta khá vừa lòng với diện mạo hiện tại của bản thân, mấy lỗ thủng mọn không ảnh hưởng đến toàn cục, hai vị tiên này thực sự không cần cố chấp hàn gắn ta về như cũ đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

