“Muội ngoan chút nào.”
Tinh Trầm tiên quan đột nhiên mở miệng, giọng ngài thô ráp, tựa như ngón tay xù xì cọ qua tai ta. Tai hơi tê dại, ta lập tức ngoan hơn hẳn.
Bị hai vị thần tiên như cây ngọc đón gió đùa nghịch nửa buổi tối, khi sắc trời ngoài cửa sổ rạng dần, ta vuốt cái đầu rực rỡ hẳn lên của mình, nghĩ một đằng nói một nẻo, cảm ơn hai người liên thanh: “Làm phiền hai vị tiên quan, làm phiền hai vị tiên quan quá.”
Ánh mắt của Tinh Trầm tiên quan vẫn nặng nề như trước. Ngài buồn bã sờ lên lỗ hổng nho nhỏ cuối cùng trên đầu ta. Lỗ hổng ấy nhỏ xíu không đáng kể, nếu không nhìn kỹ thì gần như không phát hiện ra được.
Tiểu Sở tiên quan lẩm bẩm: “Đừng vội, mảnh cuối cùng này, có phải lên trời xuống bể ta cũng tìm cho bằng được.”
Tinh Trầm tiên quan không khách khí với hắn, sầm mặt gật đầu.
Tiễn Tiểu Sở tiên quan về rồi, ta nhận ra mặt Tiểu Trầm Trầm có vẻ mỏi mệt. Thấy trời sắp sáng tới nơi, ta mời ngài đi nghỉ chung với ta. Nhưng Tiểu Trầm Trầm lắc đầu, bảo có người trong cung tới truyền lời, hôm nay thiên tử muốn sang ngắm kho bảo bối của y, nên ngài không nghỉ ngơi được.
Ta vừa lầu bầu “Ngài đã là thần tiên rồi, còn sợ ai nữa”, vừa ngáp dài, cuộn tròn trên chiếc đệm hương bồ mềm mại, đồng thời cố mở mắt để không thiếp đi mất. Ta muốn thấy phong thái của chân long một lần.
Thật ra đám bình lọ chúng ta khá tò mò về đương kim thiên tử, bởi vì y là một vị vua có cách hành xử vô cùng khác thường.
Chuyện này kể ra thì dài lắm, phải bắt đầu từ sự lạ hơn 20 năm trước trong thiên hạ cơ.
Nghe nói khi thiên tử chào đời, một con rồng dài màu bạc đã bay vòng trên hoàng thành bảy bảy bốn mươi chín ngày, gầm vang như khóc.
Nó gào rống tới khi trời đổ cơn mưa thủy tinh bảy màu, rồi mới vỗ cánh bay đi.
Hoàng tử sinh ra, trời giáng điềm lành, dân gian từ đây mưa thuận gió hoà. Chỉ có một chuyện vô cùng kỳ lạ, đó là chỉ sau một đêm, tất cả các lò gốm, dù là lò của quan hay lò của dân, đều không thể chế ra được bất kỳ một món đồ sứ nào.
Bao nhiêu thợ thủ công dốc hết tâm huyết, hao hết khổ tâm, thử luyện trăm ngàn lần, nhưng không ai có thể phá vỡ cục diện bế tắc này, chẳng ai nung được dù chỉ một món đồ hỏng.
Phôi vào trong lò, lửa đỏ li3m trời, nhưng lúc rời lò lại chỉ có cục đất nứt toạc, không cái nào thành hình.
Người ta đồn vị thiên tử sinh ra trong điềm lành này thông minh tuyệt đỉnh từ nhỏ. Y kế vị từ năm 14 tuổi, thống trị thiên hạ giàu có sung túc, trật tự rõ ràng. Với bá tánh, y là một vị vua tốt, nhưng với máu mủ hoàng thất, thì y lại lạnh nhạt thờ ơ. Chẳng những không thân thiết với người thân, y còn tịnh cả lục căn, đến nay vẫn chưa chịu đón dâu. Hoàng thái hậu lo lắng tới nỗi năm lần bảy lượt ép vua bằng cái chết, nhưng thiên tử vẫn chẳng mảy may lay động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

