Ta hả hê lắm. Thật ra thời Thiên Thanh mới đến, tướng mạo xuất thân của con bé còn hơn cả Thanh Hoa, con đường nó chọn rất giống Thanh Hoa, hồi ấy cũng từng gây nhiều sóng gió.
Nhưng điểm khác biệt lớn nhất giữa con bé và Thanh Hoa là, Thanh Hoa tự cho là bản thân thông minh, còn Thiên Thanh thì thực sự có chút đầu óc.
Năm ấy Thiên Thanh cũng mơ ước vị trí của ta, nhưng sau mấy lần ỡm ờ ướm hỏi, con bé quyết đoán dừng lại, cắt đứt suy nghĩ thay thế ta, ngược lại còn thật lòng làm bạn với ta.
Những món nghề khiêu khích thử nghiệm khi ấy của con bé giống mấy chiêu đầu trong trận đánh đấm ẩu đả. Phải dò ra được võ công nội lực của địch sâu cạn thế nào, thì mới biết tiếp theo nên tiến lùi ra sao. Có lẽ ban đầu Thiên Thanh cho rằng ta chỉ là một tên côn đồ quèn đánh hai ba chiêu là gục, ai ngờ giáng một quyền lại vấp phải nội lực sâu không thấy đáy. Con bé chắc chắn không có phần thắng, nên thông minh không đối địch với ta nữa.
So ra, Thanh Hoa thiếu đi cái sự biết điều và thông minh ấy.
Tuy lòng Thiên Thanh đã tỏ như gương, nhưng ngoài miệng con bé vẫn không chịu thua, cũng không thừa nhận những điểm mạnh của ta. Trong vấn đề này, nó và con nhóc Tiểu Thạch Lựu suốt ngày nói được ba câu là lao vào chí chóe choảng nhau lại nhất trí lạ thường.
Tiểu Thạch Lựu rằng: “Phinh Phinh ơi, kiếp trước tỷ chắc hẳn phải là chủ nợ của Tinh Trầm tiên quan, nên kiếp này mới tốt vía như thế.”
Thiên Thanh rằng: “Lũ chai lọ bình vại khắp viện này không thua tỷ, mà là thua tiên quan. Ngài đã quyết bảo vệ tỷ, thì dù có tung âm mưu quỷ kế gì ra, cũng chẳng thấm tháp gì với ngài.”
Một người vừa thông thái vừa hiểu biết vừa giỏi đùa bỡn với mưu quyền như ta, cảm thấy rất không đồng tình.
Ta vừa ngẫm ngợi xa xôi lạc đề một tí, thì đã bị cái khăn tay Thiên Thanh đang cầm quẹt qua mắt. Ta dụi dụi mắt, nghe con bé kể tiếp: “Thanh Hoa ăn vạ không đi, Tinh Trầm tiên quan nhẹ nhàng khuyên ả rằng, ngài có Phinh Phinh tỷ đây trông nom là đủ rồi, không cần ai đỡ việc nữa. Thanh Hoa nghe vậy, lại tủi hổ khóc rưng rức. Ả vừa khóc như hoa lê dính mưa, vừa kể lể những thói hư thường ngày của Phinh Phinh tỷ.
Thiên Thanh bắt chước điệu bộ của tiên quan, mặt lạnh te cân nhắc một lát, sau đó gật đầu: “Cô nói đúng lắm.”
Ta nghe vậy, suýt ngất xỉu vì tức.
Thiên Thanh nghịch ngợm nháy mắt với ta, sau đó lại bắt chước giọng điệu của tiên quan: “Cô đúng là một báu vật hiếm có, phải đặt ở nơi trang trọng nhất mới là thỏa đáng.”
Thiên Thanh bắt chước vẻ mặt của tiên quan xong, bỗng đổi lại thành biểu cảm xấu tính thường ngày của con bé. Nó cười khẩy nói: “Thế là tiên quan đứng dậy tìm một cái hộp gấm, đặt con ả ngay ngắn trong đấy, đậy nắp hộp vào, bọc thêm ba lớp bùa chú phong ấn, sau đó cất chiếc hộp kia lên ngăn cao nhất của giá Đa Bảo Cách trong phòng ngài.”
Ta trợn tròn mắt há hốc mồm nói: “Thoả đáng, đúng là thoả đáng thật.”
Nói xong ta bò xuống giường, tìm một ấm trà tử sa nhỏ trong phòng Thiên Thanh, tiện tay giật túi thơm đựng Bích Loa Xuân giắt bên hông con bé xuống.
(Ấm tử sa: loại ấm pha trà làm bằng đất nung ở nhiệt độ cao, không tráng men. Đất này có chứa thạch anh, mica và nhất là chất sắt.)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
