Ta ở trong phòng ngủ của Thiên Thanh một ngày một đêm, tính ngủ để khoả lấp nỗi thấp thỏm trong lòng, thế nhưng ta lại mơ thấy một giấc mộng hoang đường vô lý. Trong mơ, cuối cùng ta cũng tìm được tấm chồng như ý, mặt mũi tính tình nhân cách tài năng gia thế xuất thân, mặt nào cũng ổn thoả. Vất vả lắm mới tới thời khắc mấu chốt động phòng hoa chúc, thì tự dưng Tinh Trầm tiên quan lại đá văng cửa phòng, giơ một cái gậy to chia rẽ đôi uyên ương hạnh phúc bọn ta.
Ta đang định cãi lý trong mộng với ngài, thì hương trà xanh nhàn nhạt bỗng phả vào khoang mũi. Ta hắt xì một cái, mở mắt ra.
Thiên Thanh đang ngồi bên mép giường, ra sức đẩy vai ta.
“Dậy đi, mau dậy đi, muội kể tỷ nghe này…”
Ta dụi mắt ngồi dậy, thấy khuôn mặt không giấu được vẻ hí hửng của con bé.
Chuyện có thể khiến con nhóc rụt rè ngoài lạnh trong nóng Thiên Thanh này hưng phấn như thế, chắn hẳn là kẻ thù gặp vạ. Ta không khỏi thấy tò mò.
Thiên Thanh như bị ám vía của Tiểu Thạch Lựu, hớn hở mặt mày nói: “Phinh Phinh tỷ đoán đi, con ả Thanh Hoa xúi quẩy rồi.”
Ta còn đang bận thán phục bản thân đúng là con giun trong bụng Thiên Thanh, phải một lúc lâu sau mới thủng được hết ý của câu này: “Cái gì, muội nói ai cơ?”
Thiên Thanh cười khẩy: “Đương nhiên là Thanh Hoa chứ ai, tỷ ngủ lâu quá bỏ lỡ trò hay rồi đấy.”
Ta chỉ nhớ là vụ tranh chấp hôm qua giữa mình và Thanh Hoa còn chưa chấm dứt, sao mới ngủ một giấc, cô ta đã gặp chuyện xúi quẩy rồi?
Thấy vẻ mặt hoang mang của ta, Thiên Thanh không úp mở lấp lửng như mọi ngày nữa, con bé đứng dậy, dùng cả tay lẫn chân diễn tả sinh động lại tích Thanh Hoa xui xẻo tột đỉnh vừa diễn ra.
Hóa ra hôm qua Tinh Trầm tiên quan đã nhặt cả Thanh Hoa lẫn những mảnh sứ tan tác trên nền đất của cô ta về. Ngài bỏ ngang chiếc bình đang sửa dở, tốn nửa đêm ròng chữa trị cho Thanh Hoa lành lại như cũ.
Ta nghe tới đây thì hơi nhăn đầu mày lại. Con người Tinh Trầm tiên quan lắm cái hay, nhưng cũng có mấy chỗ dở. Đơn cử, ngài là thần tiên, mà không ngờ lại giống hầu hết đám đàn ông dại gái trên đời, bị thứ yêu tinh kệch cỡm màu mè kia làm cho mê tơi, nên xót xa thương cảm, ân cần chu đáo với mấy ả. Nhưng họ không biết đấy là chiêu trò bất chấp của hạng đàn bà ấy, lòng dạ mấy ả cứng rắn mạnh mẽ, chưa chắc đã kém cạnh cánh mày râu bảy thước ở khoản sát phạt quyết đoán đâu.
Nếu người xử lý chuyện này là ta, một khi Thanh Hoa đã nguyện ý chịu đau như thế, chẳng thà cứ để cô ả đau cho sướng đời mấy hôm rồi hẵng chữa trị cũng không muộn.
Ta chưa kịp bày tỏ nỗi bứt rứt trong lòng, thì đã thấy Thiên Thanh nói tiếp: “Con ả Thanh Hoa lẳng lơ đê tiện kia, được tiên quan chăm bẵm nửa đêm ròng, nên lâng lâng tưởng là mình giỏi giang hay hớm lắm. Tiên quan chữa cho ả toàn vẹn như cũ, ả vô liêm sỉ bám mãi trên bàn tiên quan không chịu đi. Tiên quan nhỏ nhẹ khuyên ả về ngủ, nhưng ả nhất quyết đòi ân cần hầu hạ cạnh ngài. Ả nói ơn cứu mạng không gì báo đáp nổi, ngày sau đành phải hầu hạ kề cận như bóng với hình.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
