Vì thế ta gấp rút làm chuyện cấp bách hơn, quay người về phòng tìm bộ ấm chén khác, pha lại một ấm trà xanh mới cho Tiểu Trầm Trầm.
Nào ngờ Thanh Hoa lại túm chặt chân ta, càng khóc nức nở tức tưởi to hơn.
“Phinh Phinh, tỷ vô cớ làm tôi bị thương, tỷ phải giải quyết tử tế chứ.”
Ta giãy giãy chân, không hất cô ta ra được, đành để cô ta giữ mình tại chỗ.
Đám chai lọ vại bình dần quây lại hóng hớt. Thấy Thanh Hoa khóc như hoa lê dính mưa, có mấy kẻ chưa hỏi rõ ngọn nguồn đã bắt đầu xót thương cô ả, quở trách ta.
“Chậc chậc chậc, Phinh Phinh à, có chuyện gì thì bình tĩnh bàn nhau chứ…”
“Thanh Hoa bị thương nặng thế này, Phinh Phinh đánh người ta quá đáng rồi đấy…”
“Ai quy định chỉ mình cô được hầu hạ tiên quan…”
“Phinh Phinh, cô chớ có ganh tị vì cô ấy đẹp hơn cô…”
Ta cực kỳ tức giận, lạnh lùng nói: “Con mắt nào của các người thấy ta đả thương cô ta? Ban nãy chính cô ta ngáng chân ta, ta suýt ngã vỡ tan tành đây này.”
Rõ ràng giọng ta rất to, rất hùng hồn vang dội, nhưng dường như chỉ có mình ta nghe thấy. Những tiếng oán trách bủa vây như từng đợt sóng, tựa như mọi người không nghe được tiếng ta.
Ta giận dữ chỉ ngón tay về đằng sau: “Các người hỏi Tiểu Thạch Lựu mà xem, con bé chứng kiến rõ lắm.”
Mọi người liếc mắt theo hướng ngón tay ta chỉ, thấy một cái bình béo múp ôm chén dạ quang nằm dạng tay d4ng chân trên sàn nhà, nước miếng rỉ ra từ khóe miệng, hãy còn cười ngây ngô.
Thanh Hoa nhếch khóe mắt khiêu khích liếc ta. Lòng bàn tay ta hơi ngứa, chỉ muốn vả cho con ả bay xa. Tiếc rằng với sức của ta, một cái vả chẳng thể khiến con ả bay đi được, chỉ tổ làm nỗi oan của ta to thêm.
Ta đang định giải thích tiếp, giọng nói hơi sốt ruột của Tinh Trầm tiên quan bỗng vang lên đằng sau: “Phinh Phinh, sao muội pha một ấm trà thôi mà lâu thế?”
Ta lấy làm vui lắm, đang định quay đầu lên tiếng, thì Thanh Hoa nằm kế chân ta lại giành trước. Cô ả khóc rưng rức kể lể: “Tiên quan, tiên quan phải lấy lại công bằng cho em ạ.”
Lòng ta bốc lửa, ta bấm tay tính toán, mấy nay không chấn chỉnh lũ chai lọ vại bình này, nên những kẻ có ý nghĩ xằng bậy mọc lên như nấm sau mưa. Chắc hẳn phải có bài học nhớ đời, thì chúng mới biết tởn một thời gian.
Vì thế ta nhận hết tất cả tội trạng mà Thanh Hoa đổ oan cho ta.
Cô ta khóc lóc kể lể câu trước, thì ta thừa nhận ngay câu sau. Ta hào phóng nhận hết như thế, nên Thanh Hoa không khỏi ngập ngừng.
Cuối cùng cô ta nức nở kể lể xong hết, còn ta cũng hào sảng nhận tất tật tội trạng.
Ta rút chân bỏ chạy lấy người, vứt lại một câu: “Muốn uống thì tự ngài đi mà pha.”
“Úiiiiiii…”
Những tiếng xuýt xoa vang lên ầm ĩ.
Có phải kẻ ác không thì về sau hẵng định đoạt, nhưng khí thế ngang ngược của ta hôm nay chắc chắn đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng những kẻ ở đây. Chưa đến một nén nhang, tất cả đám yêu quái thành tinh trong khu vườn này sẽ được nghe về hành động tức giận nói sẵng Tinh Trầm tiên quan rất ư là dễ đi đời của ta.
Nếu ta đã làm đến thế mà còn không bị tiên quan đuổi khỏi nhà, thì đám chai lọ vại bình muốn tạo phản kia nên tự giác về nhà rửa ráy đi nằm cho sớm.
Khi đó tất nhiên chúng sẽ hiểu ra rằng, mục tiêu chúng muốn đánh đổ quá mạnh mẽ, đường đi vừa mờ mịt lại vừa xa xôi, đừng nên đua đòi lấy lý tưởng cuộc đời hão huyền như thế làm gì.
Kiếm tìm phú quý trong cảnh hiểm nghèo…
Hừ hừ, Thanh Hoa mới đến, không biết chiêu này là trò hề cũ xì ta chơi chán rồi…
Ta túm một cái chân béo múp của Tiểu Thạch Lựu, kéo con bé đi xa dần…
Nghe thấy Thanh Hoa cất giọng yếu ớt khi3u gợi đằng sau: “Ui đau…”
Ta nghĩ bụng chắc tiên quan đã bước tới, khom lưng nhặt ả lên rồi.
Ta sải bước tự tin, khí thế ngang ngược không giảm, nhưng tim lại nổi trống dồn, càng đi xa lại càng thấy thấp thỏm…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



