Nói xong ta chạy khỏi phòng Tinh Trầm tiên quan nhanh như chớp, đi ra ngoài tìm Tiểu Thạch Lựu. Con bé này rất tham ăn, nó đã lén năn nỉ ta trộm rượu tiên ra cho nó nếm thử mấy lần. Tiếc là tuy Tinh Trầm tiên quan không uống, nhưng ngài lại canh rượu tiên rất kỹ. Có mấy lần ta định thó một ít, nhưng đều không tìm thấy cơ hội.
Tiểu Thạch Lựu vẫn chưa tỉnh ngủ, ta huơ nửa chén rượu tiên dưới mũi con bé, đôi mắt đang nhắm tịt của nó bỗng mở tròn xoe.
Ta né Tiểu Thạch Lựu đang ôm chén dạ quang cười ngây ngô ra, đi thẳng tới cánh cửa khắc hoa mở hờ bên cạnh, rướn cổ nhìn vào trong: “Thiên Thanh, muội đâu rồi?”
Tiểu Thạch Lựu hớp một ngụm rượu tiên, mặt như chuếnh choáng men say, nói vống lên: “Con nhãi Thiên Thanh lẳng lơ kia, tối qua đi gặp người yêu rồi. Suỵt, muội nói nhỏ với tỷ nhé, tên người tình đêm qua, với tên hôm kia, không phải một tên đâu, hức…”
Ta tự cảm thấy khâm phục từ sâu thẳm đáy lòng. Thiên Thanh quả nhiên giỏi giang hơn hẳn, chẳng như Tiểu Thạch Lựu, bình thường thì lải nhải mạnh mồm lắm, nhưng vừa thấy anh bình nào trông đàng hoàng một tí là bắt đầu lắp ba lắp bắp. Rõ ràng là một con bé nhanh mồm dẻo miệng, vậy mà lại khiến người ta tưởng nhầm là hũ nút.
Cũng không như ta, cả đời chìm trong cơn lốc xoáy tranh quyền đoạt thế, lục đục mâu thuẫn, chẳng có thời gian đâu mà mơi trai.
Không tìm thấy Thiên Thanh, thì cũng chẳng lấy được mấy lạng Bích Loa Xuân ngon nhất mà ta đã tích cóp. Phải nói là sở thích của con nhóc này rất dị hợm. Hoa đào, hoa hạnh, hoa phượng tiên nở khắp vườn thì không thích, lại cứ thích lấy lá trà quý báu của ta làm túi hương.
Nó treo túi bên người, đứng hóng gió thương thân trách phận, hương trà xanh còn gọi mời ong bướm hơn cả dòng mật ngọt trong nhụy ho4.
Thôi thôi, ta đành tìm lá trà khác nấu cho tiên quan uống vậy.
Sau khi bận rộn kiếm tìm, ta bưng một cái khay hình vuông bằng gỗ đỏ khắc hoa, để một ấm trà Vũ Hoa pha loãng, và một cái chén nhỏ trắng muốt có hoa văn hình cúc trên ấy. Ta lon ton chạy xuyên qua hành lang gấp khúc, đi về hướng sương phòng của tiên quan. Không ngờ một cái chân thon thon bỗng dưng duỗi ra ngáng ta. Ta lảo đảo vì bị vấp. Khay, ấm, và chén trà ta đang cầm đều bay ra ngoài, rơi vỡ tan tành trên mặt đất.
(Trà Vũ Hoa: là loại trà xanh đặc sản nổi tiếng của tỉnh Nam Kinh.)
Ta suýt ngã lộn cù mèo, hốt hoảng hét lên. Sau khi đứng vững, ta mới thấy một chiếc bình thon dài mảnh khảnh nằm bên chân mình, thân bình màu trắng điểm tô hoa văn xanh thanh nhã. Cô ta đang run rẩy k3u r3n khe khẽ.
“Cô… cô… nhảy ra từ đâu thế?”
Ta ngạc nhiên hỏi.
Thanh Hoa nhướng hàng mày mảnh như tơ liễu lên, liếc mắt nhìn ta đầy vẻ khó chịu, cúi đầu bắt đầu khóc hức hức hức: “Phinh Phinh, nếu tôi có làm gì không phải, tỷ cứ nói thẳng với tôi là được, cớ sao phải dùng cách bỉ ổi như thể để trút giận lên tôi. Tỷ cũng biết tiên quan đã mất bao nhiêu công sức mới sửa sang tôi lành lặn được mà.”
Toàn thân cô ta run rẩy, mồ hôi mẹ mồ hôi con lũ lượt đổ xuống, môi trắng bệch, quả thực không giống đang giả vờ đau.
Bấy giờ ta mới phát hiện đầu và chân cô ta thủng hai lỗ vô cùng bắt mắt, hai mảnh sứ vỡ nhìn thấy mà kinh vung vãi trên sàn. Không ngờ một cái bình trông thì yếu đuối như thế, mà lại có thể ra tay tàn nhẫn với bản thân nhường này.
Kiếm tìm phú quý trong cảnh hiểm nghèo .
Thanh Hoa muội đây quả nhiên đã thấm nhuần lời dạy này.
Ta nghĩ bụng cô ta có thể tự làm hại bản thân quyết đoán như thế, quả nhiên là nữ trung hào kiệt, vậy nên ta không cần giả mù sa mưa thăm hỏi vết thương trên người cô ta nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



