Câu nói “chắc chắn không thể xa” của Tiểu Trầm Trầm khiến ta nghe mà thấy sướng vui trong lòng, vì vậy ta đánh một giấc mộng đẹp từ khi trời còn sáng bảnh đến lúc chiều hôm buông xuống. Bầu trời đêm như lớp mực đen đặc sóng sánh tràn ra, vầng trăng sáng trong dần hiện mình trên màn trời.
Ta ngáp một cái rồi mở mắt ra, thấy gương mặt tuấn tú của Tinh Trầm tiên quan dưới ánh nến, cảm giác quen thuộc khó hiểu bỗng nảy sinh trong lòng. Dù ta đã quen biết ngài 10 năm ròng, nhưng trong khoảnh khắc mơ màng hoảng hốt ấy, ta lại thấy như trăm năm cũng khó khắc nổi mối duyên này. Tiếc thay cảm giác ấy chỉ lướt qua trong thoáng chốc, ta mới chớp chớp mắt, nó đã vuột khỏi tầm tay.
“Dậy rồi à…”
Ngài ngẩng lên liếc ta, sau đó tiếp tục cúi đầu chuyên tâm làm việc.
“Chào buổi sáng…”
Ta lại ngáp một cái, rướn người lên nhìn nửa chiếc bình mà ngài đang tu sửa. Đó là một chiếc bình Giấc Xuân Hải Đường màu tím hoa hồng. Tuy ngài mới dính được một nửa số mảnh sứ vỡ bày đầy trên bàn, nhưng đã có thể nhận ra vẻ đẹp lộng lẫy của chiếc bình ấy. Ta vô thức sờ vào mấy lỗ thủng trên đầu mình, ho khan mấy tiếng.
Rượu trái cây do chính tay thần tiên ủ, đương nhiên phải là rượu tiên rồi. Lúc ấy thấy nó ta đã thèm đỏ cả mắt. Người bạn của Tinh Trầm vừa đi, ta đã quấy ngài đòi uống. Tuy vậy, ngài chỉ cho ta nếm một ngụm nhỏ. Ngài nói món rượu trái cây này nặng, uống nhiều quá sẽ say. Làm sao ta chịu ngoan ngoãn nghe lời ngài được? Lựa một hôm ngài không có trong phòng, ta lén trèo lên giá Đa Bảo Cách, ôm rượu tiên uống sướng đời mới thôi. Kết quả là ta thực sự say mất mấy tháng. Khi ta thức giấc, ngày Hè đã tàn, sương Thu giăng lối, lỗ thủng lớn nhất trên người ta đã được sửa xong. Ta bỗng dưng cảm thấy cảnh còn người mất, từng phiền muộn rõ lâu.
(Đa Bảo Cách là một loại đồ vật dùng để trưng đồ cổ. Chỗ độc đáo của Đa Bảo Cách là cách bài trí các giá của nó đan xen so le, không đều với nhau.)
Đằng ấy phải biết là, nếu chỉ tu luyện nhờ vào tinh hoa trăng sao hoa cỏ, thì đám yêu quái thành tinh chúng ta rất khó tiến bộ. Một ly rượu tiên này phải bằng hai ba năm tu luyện gian khổ chăm chỉ, ta thì lại uống một chặp nửa bình rượu tiên. Sau khi thức dậy, ta nhận ra mình có thêm chút pháp lực. Ta bèn vòi Tinh Trầm dạy ta thuật xuyên tường. Ngài không chịu dạy ta mấy thứ pháp luật ba láp ba xàm đó. Nhưng bị ta quấy rầy nhiều quá, ngài đành phải dạy ta thuật khác. Từ ấy trở đi, mỗi khi tắm trăng, ta có thể đưa tay ra bắt được ánh sao ánh trăng, còn có thể thả lên không trung thành thơ thành họa, cũng khá là thú vị.
Một ngụm rượu tiên trơn tru trượt xuống cổ họng, chui vào bụng ta, ta đột nhiên cảm thấy linh đài của mình sáng trong hẳn ra. Ta vui vẻ nhìn về phía tiên quan, nhưng lại thấy gương mặt ngài hơi tiều tụy sau một đêm thức trắng, mấy rãnh nhỏ xuất hiện trên đôi môi mỏng góc cạnh rõ ràng. Vậy nên ta đưa chén dạ quang lên, ý tứ nói: “Tiên quan vất vả ngày đêm, em nghĩ ngài đã quên cả tự uống nước. Môi ngài khô hết rồi kìa, ngài nhấp một ngụm rượu tiên đi…”
Tuy ngoài miệng ta nói hào phóng như thế, nhưng tay lại lưu luyến giữ chặt chén ngọc dạ quang, sợ ngài nếm được vị rượu tiên rồi, sau này sẽ chiếm riêng một mình, không cho ta uống chung nữa.
Tiểu Trầm Trầm biết điều lắc lắc đầu, nụ cười thoảng của ngài khiến ta hoa mắt chóng mặt, “Muội đi rót chén nước cho ta đi.”
Ngài sai ta với điệu bộ vô cùng tự nhiên. Thôi đành, ai bảo ngài là người che chở cho ta chứ.
Ta ngắm nửa chén rượu tiên trong tay mình, lanh trí vờ như thờ ơ, cầm chén bò xuống bàn đi ra ngoài, vừa đi vừa quay đầu lại nói: “Em sẽ pha loại trà Bích Loa Xuân ngon nhất cho ngài uống.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



