Năm qua tháng lại, ta có nghe được vài lời bà tám độc mồm, nhưng ta chưa từng đánh giá thấp bản thân mình.
Bởi vì sự thật có sức nặng hơn những lời ba hoa kia, tiên quan không bày bất kỳ thứ gì trên bàn trừ ta, ngài chỉ nguyện bên ta sớm sớm chiều chiều.
Ngài đã đối xử đặc biệt với ta như thế suốt mười năm qua.
Ngài ngước đôi con ngươi trầm lắng như nước sâu lên, liếc về phía tấm bình phong. Thấy hai đứa chúng ta, ánh mắt ngài dường như dịu dàng hơn hẳn, không còn lạnh lẽo như khi vừa nhìn lên ban nãy nữa.
Tiểu Thạch Lựu cực kỳ khôn lỏi ôm một chiếc áo choàng màu than chì bằng vải xa tanh vắt trên giá gỗ bên cạnh, nhét vào lòng ta, còn lén lút đá ta một cái từ đằng sau.
Ta lảo đảo chạy lên trước mấy bước, suýt thì ngã dúi dụi. Tiên quan cả kinh, thiếu điều đứng bật dậy khỏi ghế.
Ta cạn lời lừ mắt nhìn Tiểu Thạch Lựu, thầm nghĩ dù gì ta cũng đã cẩn trọng bảo vệ vị trí nóng bỏng tay kia suốt mười năm ròng, làm gì tới mức không biết cách nịnh nọt lấy lòng.
Tiểu Thạch Lựu coi thường bản tôn quá rồi đấy.
Ta ôm áo choàng, cành hoa hạnh trên đầu phởn phơ rung rinh theo từng bước chân, đi tới cạnh Tinh Trầm tiên quan. Ta víu cẳng chân thon dài của ngài bò lên đùi ngài, rồi lại nương đùi ngài nhảy lên bàn, duỗi tay đưa áo choàng cho ngài.
“Đêm dài sương xuống, tiên quan chớ để cảm lạnh.”
Tiểu Trầm Trầm nhận chiếc áo choàng từ tay ta. Gương mặt ban nãy tái mét vì sợ của ngài nay đã khá hơn, ngài ngoan ngoãn nghe lời khoác áo choàng lên vai. Hàng mày đẹp của ngài hơi chau lại, ngài hỏi: “Ta không thấy muội một lúc lâu, muội đã đi đâu?”
Ta quẳng cho Tiểu Thạch Lựu một ánh mắt ẩn chứa vẻ đắc ý. Đã thấy chưa, Tiểu Trầm Trầm lo lắng cho ta như thế, sao ta phải sợ ả yêu tinh Thanh Hoa nhãi nhép kia.
Tiểu Thạch Lựu nịnh nọt tiến lên một bước, cường điệu tóm tắt câu chuyện: “Tiên quan quở trách phải lắm ạ. Phinh Phinh ham chơi quá, sau này tỷ ấy phải luôn ở sát gần tiên quan, tránh sơ sẩy việc bưng trà rót nước, lại để ai đấy táy máy làm phiền sự thanh tịnh của tiên quan. Theo ý của con, tiên quan chắc chắn không thể rời xa Phinh Phinh được đâu ạ.”
Mấy sọc đen sổ xuống từ trán ta. Lộ liễu quá, không ổn, rất là không ổn.
Mới hôm trước, ta vừa học được mấy chữ “trong yêu nhưng ngoài rất kiêu” từ con nhóc Thiên Thanh ngoài lạnh trong nóng kia. Nghe nói chiêu này rất có tác dụng với những anh chàng đẹp trai thanh cao. Nếu muốn ai kia để ý mình chừng nào, thì tốt nhất mình nên làm kiêu với người ta chừng ấy.
Đáng tiếc Tiểu Thạch Lựu vừa mở mồm ra một cái là chẳng khác gì tú bà chào hàng gái lầu xanh nhà mình. Bị con bé rao bán rõ to và dõng dạc như thế, tất nhiên ta chẳng tài nào cao giá cho nổi, đành phải ngượng ngùng phụ họa: “Ha ha, chắc chắn không thể xa được rồi.”
Ai ngờ Tinh Trầm tiên quan thấy gương mặt xấu hổ của ta, khóe môi lại vô thức cong lên. Ngài nhìn ta với ánh mắt dịu dàng, hùa theo: “Ừ, chắc chắn không thể xa…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



