Ta ngập ngừng gật đầu, chẳng hiểu sao tuy lời Tiểu Thạch Lựu có nghiêng về phía ta, nhưng nghe con bé nói xong, lòng ta lại chẳng lấy làm sung sướng tẹo nào, mà còn thấy nghẹn đứ hơn.
Ta đang định phân tích câu này thật cẩn thận, thì bỗng dưng Tiểu Thạch Lựu lại chỉ vào cây hoa hạnh ở góc tường, reo lên: “Phinh Phinh, tỷ xem hoa hạnh đằng ấy nở đẹp chưa kìa, hay là tỷ ngắt một bông mang tặng cho Tinh Trầm tiên quan đi.”
Ta nhìn theo cánh tay ngắn tũn của Tiểu Thạch Lựu, liếc mắt về phía góc Đông Nam của khoảng sân, quả nhiên thấy cây hoa hạnh dưới bức tường hồng đang nở từng chùm lộng lẫy đẹp tươi như những cụm mây.
“Thế thì tốt quá…”
Ta cười mỉm chi đi về phía cái cây rợp hoa kia…
Làn hương hoa hạnh thoang thoảng như hơi sương ập đến, ta vịn cành bẻ một nhánh cắm lên đầu mình, cùng đi với Tiểu Thạch Lựu tới gian điện nhỏ nơi Tinh Trầm tiên quan tựa bàn làm việc hằng ngày để tìm ngài. Dọc đường, chúng ta đi qua một dãy sương phòng im ắng, chiếc đèn lưu li nhỏ tinh xảo treo trước từng ô cửa khắc hoa đóng kín. Ánh nến tỏa sáng lập lòe, dù cuồng phong có ập đến, cũng không thể dập tắt những ngọn đèn này.
Số đèn lưu li này là kết giới mà Tinh Trầm tiên quan bày ra, hòng giúp đám nha hoàn sai vặt trong ngôi nhà vườn này ngủ ngon suốt đêm, chắc chắn không mở cửa ra ngoài trước khi bình minh tới, để tránh đụng phải đống bình lọ chạy tán loạn khắp vườn. Kết giới tương tự cũng được thiết lập ở cổng lớn của viện và cổng Thùy Hoa nhỏ sau vườn.
Cả ngôi nhà vườn được bao phủ dưới kết giới. Dù ban đêm khách khứa người phàm có ghé thăm, hoặc bọn trộm cắp gì đấy định trèo tường vào trong, thì đi đến trước kết giới, họ đều sẽ đột nhiên nhớ tới chuyện quan trọng nào đó, rồi xoay người đi theo hướng ngược lại.
(Cổng/cửa Thùy Hoa: là một loại cửa tương đối được coi trọng trong Tứ hợp viện , hình thức đẹp đẽ giúp nó ngăn cách ngoại viện và nội thất của Tứ hợp viện. .)
Lấy ánh mặt trời làm giới hạn, khi đám nha hoàn sai vặt trong viện bận rộn vào ban ngày, thì đó cũng là lúc đám yêu quái bình lọ thành tinh chúng ta nghỉ ngơi chìm trong giấc mộng. Trong ngôi nhà vườn này, chỉ có duy nhất một người luôn tựa bàn làm việc chẳng phân sớm chiều, như thể vĩnh viễn không bao giờ buồn ngủ.
Người đó là Tinh Trầm tiên quan.
Ngài tên là Tinh Trầm, hai chữ “tiên quan” là do đám chai bình chúng ta tự tiện thêm vào, bởi vì chúng ta đều cho rằng ngài chắc chắn là thần tiên thác xuống từ mãi Cửu Trùng Thiên. Chỉ riêng nhìn tướng mạo khí chất của ngài, người ta đã phải suy đoán ắt hẳn ngài là tiên nhân cao quý trên trời. Nếu bàn tới bản lĩnh của ngài, thì càng có thể chắc chắn ngài là thần tiên không trật tí nào.
Và là tác phẩm mà ngài vừa lòng nhất cho đến giờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)