Sau cơn mưa Xuân lất phất, bầu trời đêm trong vắt như được gột rửa. Ta thấy chị Hằng treo trên mái cong trông tròn xoe đáng yêu đáo để, nên vui vẻ rạo rực ôm cái đệm hương bồ chạy ra tắm trăng dưới mái hiên. Ta vừa sung sướng nằm xuống, những tiếng bước chân rầm rập đã vọng lại từ cuối hành lang gấp khúc yên ắng. Nghe thấy giọng nói quen thuộc kia, ta biết ngay đấy là Tiểu Thạch Lựu.
Ta nhấc cổ tay tròn lẳn trắng ngọc lên đỡ đầu, nhìn về cuối hành lang treo đầy những ngọn đèn trước gió màu trắng ngần, quả nhiên thấy một cái bình ngây thơ đáng yêu có vóc người na ná như ta chạy về phía ta nhanh như một cơn gió. Hoa văn uốn lượn trên người Tiểu Thạch Lựu rung lắc điên đảo theo cái bụng tròn xoe của con bé, những bước chạy nhỏ uyển chuyển nhanh nhẹn, cực kỳ không tương xứng với hình thể của nó.
Trông con bé vội vã thế này, chắc hẳn nó có chuyện gì nóng hổi muốn chia sẻ với ta ngay, sốt sắng tới nỗi không thể đợi thêm phút giây nào.
Mắt mũi Tiểu Thạch Lựu hơi cập kèm, khó khăn lắm nó mới phanh két lại được ngay trước khi đạp vào mặt ta. Ta lăn đi ngay, nó đâm sầm vào chiếc đệm hương bồ mềm xốp. Con bé chống người dậy bằng hai cánh tay ngắn cũn, thở hồng hộc nói: “Phinh Phinh, muội nói với tỷ nè…”
Ta ngồi dậy, đồng thời kéo con bé lên từ đệm hương bồ: “Đừng vội, muội thở cho hết hơi đi đã.”
Tiểu Thạch Lựu vẫy vẫy cái tay bụ bẫm ra chiều không thèm để ý, vẻ mặt vô cùng háo hức: “Phinh Phinh, sao tỷ còn ngồi ở đây? Muội kể với tỷ này, con ả Thanh Hoa lẳng lơ kia kỳ cục vô cùng…”
Ta nghe vậy thì không khỏi nhíu mày: “Hôm qua chúng ta đã ra oai phủ đầu với cô ta, sao cô ta vẫn muốn giở trò nữa nhỉ?”
Tiểu Thạch Lựu oán hận gật đầu: “Ban nãy chính mắt muội đã thấy, ả ta tô son điểm phấn, khoác vẻ quyến rũ, bám dính lấy bàn của Tinh Trầm tiên quan không chịu đi. Ả bưng trà rót nước, ân cần đủ kiểu, chớp mắt lia lịa, chẳng khác gì bướm ong rập rờn…”
Ta không khỏi ngồi nghiêm lại, mặt hơi sầm xuống.
Hình như Tiểu Thạch Lựu lại nhớ đến vẻ mặt nịnh nọt sinh động như thật của Thanh Hoa, con bé chống nạnh tức tối phỉ nhổ, sau đấy tận tình khuyên bảo ta: “Phinh Phinh à, không phải muội chê trách gì tỷ đâu, nhưng tỷ xuề xòa quá. Tỷ ngồi ở vị trí ấy lâu, chắc hẳn sẽ cảm thấy điều đó là đương nhiên. Nhưng tỷ cũng nên nhìn những đôi mắt như hổ đói rình mồi xung quanh mình đi. Làm gì có kẻ nào không tơ tưởng vị trí của tỷ? Tỷ cũng nên để ý lấy lòng tiên quan, kẻo không tới lúc bị kẻ khác chèn ép, tỷ có khóc cũng không kịp đâu.”
Nhớ lại xưa giờ Tinh Trầm tiên quan đối xử với mình tử tế ra sao, ta chỉ cảm thấy điều mà Tiểu Thạch Lựu lo lắng chắc chắn sẽ không xảy ra, nên bình tĩnh trấn an con bé: “Lòng ta hiểu rõ, muội đừng có làm quá lên như thế.”
Sắc mặt Tiểu Thạch Lựu hơi dịu đi, nhưng con bé chẳng có chút tin tưởng nào vào cái sự hiểu của lòng ta. Con bé luôn cảm thấy tin ta, chẳng thà tin vào khiếu thẩm mỹ kỳ dị khác thường của Tinh Trầm tiên quan còn hơn. Con bé những mong sở thích của ngài ấy mãi dị hợm như thế, dị tới khi trời đất chẳng còn.
Tuy ta tin rằng Thanh Hoa chẳng khơi được sóng to gió lớn gì, nhưng hứng tắm trăng tối nay cũng đã bị phá hỏng. Ta cầm đệm hương bồ về phòng cất. Thấy giờ trên đồng hồ nước hẵng còn sớm, hơn một canh giờ nữa mới tới giờ Mẹo (5-7h sáng) trước bình minh. Ta hơi chán, bèn ngáp một cái thật to.
(Đồng hồ nước thời cổ đại)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)