Biết tin Sở Ngu về Lâm phủ, Hồ thị sớm đã sai người dọn dẹp sương phòng. Căn nhà lúc trước Lâm Sở Ngu ở đều đã bị dỡ bỏ, trong nhà cũng sửa chữa vài lần, từ lâu đã không còn dáng vẻ như năm xưa.
Trần thúc dọc đường đánh giá Sở Ngu, không khỏi cảm thán: “Cô nương lớn rồi, lão nô suýt nữa thì không nhận ra!”
Mũi Sở Ngu cay cay, nàng ngoảnh mặt đi rồi lại khôi phục dáng vẻ thanh đạm kia: “Đại phu nói thế nào?”
Trần thúc chỉ liên tục lắc đầu, cuối cùng không nói đến bệnh tình của Lâm Hứa, ngược lại nhắc nhở Sở Ngu: “Vài vị lão nhân trong tộc sớm đã đến Lâm gia ở lại, cũng biết chuyện năm đó lão gia lập di chúc ở Dung gia. Thế nhưng cô nương à, giấy trắng mực đen này chưa chắc đã có người chịu nhận, cô nương cần phải để tâm cẩn thận hơn một chút.”
Bước chân Sở Ngu khựng lại, nàng mỉm cười nói: “Trần thúc, ta biết rồi.”
Trong phòng là một mảnh u ám, Sở Ngu vừa bước một chân vào, một cỗ mùi hôi thối ẩm mốc đã ập vào mặt, nàng nhịn không được nhíu mày.
Lâm Hứa vẫn chưa chết, nhưng căn nhà này lại giống như có người chết vậy.
Nàng vươn tay đẩy cửa sổ chạm hoa ra, đột nhiên một tia sáng chiếu vào, người trên giường tựa hồ cũng có động tĩnh.
Sở Ngu quay đầu lại đánh giá vài lần, bụi bay mù mịt, căn phòng này đã bao lâu không có ai quét dọn rồi.
Trong mắt cô nương nhuốm mấy phần giận dữ, Hồ thị thật to gan, đương gia chủ quân vẫn chưa chết mà bà ta đã dám bỏ bê như thế.
Nàng đến gần vừa nhìn, người trên giường sắc mặt xanh tím, gian nan mở mắt ra, vốn tưởng rằng là Hồ thị, không ngờ lại nhìn thấy một khuôn mặt cực kỳ quen thuộc.
Khuôn mặt kia Lâm Hứa yêu cực kỳ mà cũng hận cực kỳ, ông ta bình tĩnh nhìn hồi lâu, đột nhiên nhẹ nhõm thở ra.
Không phải Cố Nhan.
“Ngươi đến rồi... Ngươi còn biết tới thăm người cha này cơ đấy.” Giọng Lâm Hứa khàn khàn vang lên.
Sở Ngu phất tay áo quét lớp bụi trên chiếc ghế gỗ lê bên cạnh, ngay sau đó mới chậm rãi ngồi xuống, ngữ điệu cực chậm nói: “Ta chính là đến xem, ông có phải so với mẹ ta năm đó, còn thê thảm hơn một chút hay không.”
Nhắc tới Cố Nhan, Lâm Hứa đột nhiên ho khan vài tiếng.
Ông ta có chút kích động ngồi dậy, ánh mắt phức tạp nhìn Sở Ngu: “Ngươi có biết, mẹ ngươi lúc trước vì sao tiểu thư tướng môn đang yên đang lành lại không làm, khăng khăng đòi gả cho một thương nhân nghèo túng như ta không?”
Con ngươi Sở Ngu khẽ động, chờ Lâm Hứa nói tiếp.
Lâm Hứa cười hai tiếng: “Nàng cùng Dung Chính Huyên, sớm từ trước khi gả cho ta đã hành lễ phu thê, sau đêm tân hôn ta mới biết được.”
“Sau này nàng mang thai ngươi, nhưng ngươi rốt cuộc là đứa con của Lâm Hứa ta, hay là con của Dung gia?”
Sở Ngu ngơ ngẩn nhìn Lâm Hứa, cảm thấy ông ta điên rồi.
Ông ta nhất định là điên rồi, ông ta sắp chết đến nơi, cũng không muốn để nàng được sống yên ổn!
Đôi môi Sở Ngu khẽ mấp máy, nửa ngày mới tìm lại được giọng nói của mình: “Ta là con của Lâm gia.”
Nếu không, lúc trước Lâm Hứa sẽ không hào phóng lập di chúc để lại một nửa gia sản, càng sẽ không nuôi nấng nàng lâu như vậy.
Lâm Hứa là một thương nhân trọng lợi, tuyệt đối sẽ không làm việc gì bất lợi cho mình.
Người đàn ông tang thương trên giường nghe vậy lại thấp giọng cười: “Đúng vậy, đại phu nói cái thai được ba tháng, ta mới yên tâm, để mẹ ngươi sinh ra ngươi. Thế nhưng nha đầu à, là nàng ta có lỗi với ta trước!”
Trong phòng nhất thời vô cùng tĩnh lặng, Sở Ngu im lặng hồi lâu: “Vậy Hồ thị kia, bà ta có không phụ lòng ngươi sao?”
Nhắc tới Hồ thị, trong mắt Lâm Hứa xẹt qua một tia đau lòng. Ông ta đối xử với Hồ thị tốt như vậy, nhưng hôm nay ông ta bệnh nặng sắp chết, Hồ thị liền lộ ra bộ mặt thật, thu lại khế đất cùng mấy cái thôn trang, lén lút bán lấy tiền mặt đổi thành ngân phiếu.
Kẽo kẹt một tiếng, Sở Ngu đứng dậy, chiếc ghế ma sát trên mặt đất tạo ra một âm thanh chói tai sắc nhọn.
Thần sắc nàng nhàn nhạt, giống như đang nhìn một kẻ đã chết: “Cha, ngươi lại không phụ lòng ta sao?”
Lâm Hứa ngẩn ra, còn chưa kịp lên tiếng ngụy biện cho mình, cô nương đứng trước giường đã rũ mắt cười: “Ta ở Lâm gia, phải ăn cám nuốt rau, mặc áo vải rách rưới, đến cả nha hoàn cũng có thể đè đầu cưỡi cổ ta, ngươi có biết không?”
“Cũng phải, trong mắt ngươi chỉ có gia sản Lâm gia, chỉ có tiền. Ngươi xứng làm cha sao?”
“Ngươi không xứng.”
Sở Ngu vin tay vào lan can chạm hoa thở hắt ra mấy hơi, bên kia Kim Ấu bước nhanh tới: “Cô nương, các vị tộc lão cùng Hồ thị đang ở sảnh ngoài, nói là đợi cô nương ra bàn bạc công việc.”
Người đứng dưới đình im lặng hồi lâu, nhíu mày do dự một lát rồi mới nói: “Nói ta thân thể không khỏe, vài ngày nữa rồi tính.”
Kim Ấu khựng lại: “Cô nương đừng, lão thái thái chẳng phải đã để Dao Trúc đi theo cô nương tới đây sao, Dao Trúc là do một tay lão thái thái dạy dỗ, khẳng định có thể giúp được cô nương.”
Sở Ngu không đáp lời, ngồi trên đài hóng gió hồi lâu, quay đầu phân phó Kim Ấu: “Tỷ đi ra ngoài dò la thử xem, hiện giờ nơi này đang có tình hình thế nào.”
Dò la tin tức là chuyện Kim Ấu sở trường nhất, lập tức gật đầu nhận lệnh.
Giờ dùng bữa tối Kim Ấu hồi phủ, cẩn thận báo lại mọi chuyện với Sở Ngu một phen.
Đôi đũa trúc Sở Ngu đang vươn gắp thức ăn khựng lại giữa không trung: “Lộ gia?”
Kim Ấu gật đầu đáp: “Là Lộ gia, chưởng sự của Lộ gia hiện nay họ Dung, đã là tài chủ lớn nhất vùng Giang Nam rồi. Cô nương, người này chẳng lẽ chính là Dung Nhị công tử sao?”
Sở Ngu nhẹ giọng đáp: “Hẳn là vậy.”
Kim Ấu hơi khựng lại, khom lưng ghé sát tai Sở Ngu nhỏ giọng nói: “Còn nghe nói, Vương thị nhờ bà mối đánh tiếng, muốn cho Lâm Như cô nương gả đến Lộ gia, chuyện này cũng không biết có thành hay không.”
Sở Ngu nhướng mày, Vương thị cũng thật biết mơ tưởng, chỉ dựa vào chút gia nghiệp ấy của tam phòng các bà ta mà cũng đòi leo lên Lộ gia sao?
Sở Ngu im lặng một chút: “Còn gì nữa không?”
Kim Ấu cười cười: “Còn có chút chuyện phiếm trà dư tửu hậu, nói chưởng sự Lộ gia là một gã công tử phong lưu, thích nhất là chốn Tần lâu Sở quán, lưu luyến xóm làng chơi, không phải là người đứng đắn gì. Lời này nghe ra lại cực kỳ giống với nhị công tử.”
Sở Ngu nhớ tới khuôn mặt kia của Dung Đình, không khỏi mỉm cười.
“Ngày mai bảo Dao Trúc đến Lộ gia đưa thiệp, mời chưởng sự tới Lâm gia dùng bữa cơm đạm bạc.”
Kim Ấu ngẩn ra, mỉm cười vâng dạ.
Nếu nhị công tử có thể tới Lâm gia một chuyến, đó chính là chống lưng giữ thể diện cho cô nương, để xem những lão già trong tộc kia còn dám làm khó dễ cô nương nữa không!
...
Lúc này đây, trong thư phòng Lộ gia đang đặt một tấm thiệp màu đỏ, trong mắt Dung Đình hàm chứa nét cười: “Nói thử xem, đây là có ý gì?”
Lộ Lâm hai ngày nay đã thăm dò rõ ràng tình hình Lâm gia: “Lâm lão gia sắp không xong rồi, hiện nay Lâm gia do Hồ di nương làm chủ. Nghe nói lúc trước Lâm lão gia có lập di chúc chỗ Dung lão thái thái, nói là để lại một nửa gia sản cho Sở cô nương. Nhưng mấy vị tộc lão Lâm gia không chịu, đang định lật lọng không nhận nợ.”
Dung Đình khẽ cười một tiếng, mở tấm thiệp ra, nhìn thấy ba chữ Lâm Sở Ngu ở phần ký tên. Hắn vứt điệu bộ qua một bên ngả người ra lưng ghế: “Thế này là muốn người ca ca như ta, đi giữ thể diện cho muội ấy sao?”
Lộ Lâm gãi gãi đầu: “Công tử, nếu ngài không muốn đi, ta sẽ đi từ chối.”
Người đàn ông bên bàn ném thiệp mời lên mặt bàn, gập ngón trỏ nhẹ nhàng gõ hai cái lên cái tên kia, nhàn nhạt cười nói: “Muội muội tìm ca ca tới ứng cứu, sao có thể không đi được.”
Huống hồ lão thái thái còn viết thư cho hắn, bảo hắn ở Giang Nam phải chăm sóc vị Sở muội muội này cho thật tốt.
Nghe tin Sở Ngu mời chưởng sự Lộ gia tới, nhuệ khí vốn đang dâng cao của Hồ thị chốc lát đã tiêu tan hơn phân nửa. Bà ta biết nha đầu này gọi Dung Đình một tiếng ca ca, hôm nay hắn tới đây, chắc chắn là thay mặt Dung gia đến làm chủ cho nha đầu này.
Lộ gia là gia tộc thế nào chứ, hiện giờ hơn phân nửa thương hộ ở Giang Nam đều phải nhìn sắc mặt Lộ gia mà sống, Hồ thị cũng cực kỳ sợ hãi vị kia.
Nhưng hôm nay, Lâm gia còn có thêm vài vị khách không mời mà đến.
Nghe nói Dung Đình sắp tới, Vương thị kích động liền kéo theo Lâm Như chạy tới, ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không thèm nói.
Phải nói là Sở Ngu cùng vị thẩm thẩm này cũng đã ba năm không gặp, thật sự không thể thân thiết nổi.
Ai ngờ Vương thị không biết lấy đâu ra tự tin, hất cằm nói: “Ta nói cho ngươi biết, Dung công tử chính là để mắt tới Như nhi nhà ta, về sau chúng ta vẫn là người một nhà, ngươi phải gọi Như nhi một tiếng nhị tẩu tẩu đấy.”
Lâm Như ngượng ngùng cúi đầu, bát tự còn chưa viết nổi một nét: “Nương, đừng nói bậy.”
Sở Ngu cạn lời cứng họng, nghĩ đến chuyện Dung Đình ở kinh thành nuôi một xướng kỹ làm ngoại thất, với tính tình này của Lâm Như mà gả qua đó, chắc chắn sẽ nếm đủ đau khổ, còn phải ầm ĩ một trận.
“Cô nương, nhị công tử tới rồi.”
Dao Trúc vừa bước một chân vào sảnh ngoài, người cả phòng cũng ngay lập tức quay đầu lại nhìn.
Sắc mặt vốn dĩ thanh đạm của Dung Đình khi nhìn thấy tiểu cô nương, không khỏi ngẩn ra.
Tiểu cô nương đã trổ mã, khuôn mặt vốn dĩ đầy đặn nay gầy đi không ít, điểm tô chút phấn trang điểm, đôi môi điểm chút son hồng, quả thực mê người.
Chỉ thấy Sở Ngu bỗng dưng cong khóe miệng, chén trà trong tay nhẹ nhàng đặt xuống chiếc bàn nhỏ, nàng chậm rãi đứng dậy, túi thơm màu xanh biếc đeo bên hông lay động vài cái.
Nàng chỉ thoáng ngẩn ra, trong giọng nói lại mang vẻ thân mật chưa từng có, kiều tiếu cất lời: “Ca ca.”
Mọi người đều bị tiếng “ca ca” này của nàng kéo lại tinh thần. Hồ thị vội vàng mời Dung Đình ngồi xuống, ân cần hỏi han, bưng trà rót nước, mười phần tỏ vẻ lấy lòng.
Dung Đình khẽ cười một tiếng, chắp tay bước tới gần, cong cong khóe miệng, kéo dài giọng trêu chọc: “Chậc, ca ca tới làm chủ cho muội đây.”
Dung Đình không thèm để ý tới Hồ thị, ngược lại rũ mắt liếc nhìn Sở Ngu: “Muội nói xem?”
Sở Ngu chớp chớp mắt: “Dùng bữa thôi, đừng để nhị tẩu tẩu phải chờ sốt ruột.”
Dứt lời, Lâm Như đứng ở một bên trong lòng thảng thốt lộp bộp một tiếng, trên mặt Vương thị cũng hiện lên một tia hoảng hốt.
Lâm Như trách mắng: “Sở Ngu! Ngươi nói hươu nói vượn cái gì đấy!”
Sở Ngu tủi thân mím khóe miệng, thanh âm mềm mại như vắt ra nước: “Chẳng phải thẩm thẩm nói, Đình ca ca để mắt tới Như tỷ tỷ, muốn ta gọi tỷ tỷ một tiếng nhị tẩu tẩu sao?”
Lâm Như ngước mắt liếc nhìn Dung Đình một cái, cảm thấy mười phần khó xử, tức giận nói: “Mẹ ta thích nhất là ăn nói lung tung, bà ấy nói gì ngươi cũng tin à?”
Sau đó liền xách váy chạy đi mất, Vương thị phản ứng lại cũng cảm thấy khó kham nổi, lẩm bẩm hai câu rồi cũng rời đi.
Sở Ngu bất động thanh sắc cúi đầu cười cười, lúc ngước mắt lên lại vừa vặn bị Dung Đình bắt quả tang.
Khóe miệng nàng chợt khựng lại, vẻ mặt nghiêm trang nói: “Đình ca ca, dùng cơm thôi.”
Bữa cơm này trôi qua, Sở Ngu có thể nói là cực kỳ ân cần, hết bưng canh lại gắp đồ ăn, trong lúc nhất thời làm cho Hồ thị không có việc gì để xen vào.
Sở Ngu gắp một con tôm đã bóc vỏ vào bát Dung Đình, nghiêng đầu cười nói: “Đình ca ca mau ăn đi.”
Dung Đình rốt cuộc cũng dừng đũa trúc, nhìn đồ ăn chất đầy ụ trong bát, khóe miệng giật giật.
“......”
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Hồ thị: “Lúc trước Lâm lão gia lập di chúc ở Dung gia ta, chỗ lão thái thái vẫn còn giữ lại một phần, Lâm gia các người không phải định trở mặt không nhận nợ đó chứ?”
Sắc mặt Hồ thị trắng bệch, vội vàng xua tay nói: “Không dám không dám, đồ của Sở Ngu thì không ai cướp đi được, có điều một nửa gia sản này quả thực quá lớn, các vị tộc lão vẫn đang cùng nhau bàn bạc.”
Dung Đình gõ nhẹ đôi đũa trúc xuống bàn, nhếch khóe miệng cười: “Làm phiền Hồ di nương chuyển lời tới các vị tộc lão, cô nương của Dung gia ta không phải người dễ ức hiếp, nếu mà ép người quá đáng...”
Dung Đình khẽ cười một tiếng: “Đều sẽ biết cắn người đấy.”
Hồ thị cắn răng: “Vâng, vâng......”
Sau bữa cơm, Hồ thị đã sợ tới mức đứng không vững chân, bèn lấy cớ thân thể mệt mỏi ốm yếu để về phòng sớm.
Dung Đình nghiêng đầu, Sở Ngu đang chậm rãi uống từng ngụm canh, lúc này hắn mới cẩn thận đánh giá tiểu nha đầu một phen.
“Hài lòng rồi chứ?”
Sở Ngu khựng lại, ngồi thẳng người dùng khăn thấm thấm khóe miệng, do dự hồi lâu mới nói: “Đình ca ca, đợi ta lấy được một nửa gia sản, sẽ chia cho huynh một ít.”
Dung Đình dứt khoát gật đầu đồng ý: “Được, chia đôi, ta muốn một nửa.”
“......”
Sở Ngu quay sang nhìn người này một cái, sao lại có kẻ không biết xấu hổ như vậy chứ.
Nàng bĩu môi: “Ngoại tổ mẫu nói đây là của hồi môn của ta.”
Dung Đình nhớ ra chuyện gì đó, lại nhìn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu cô nương này, đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại: “Lâm Sở Ngu, nghị thân rồi sao?”
Không đợi Sở Ngu đáp lời, Dung Đình đã tự mình nói tiếp: “Sao ta lại nhớ là, ca ca ta đây đã có một cô vợ nhỏ rồi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



