Gia yến Trung thu của Dung gia lần này khác với mọi khi, không chỉ có thêm Sở Ngu, mà còn có thêm Ngô Yêu Muội.
Nàng ta hiện giờ chỉ là thông phòng mới nạp của Dung Vân Tiêu, vốn không có thân phận được ngồi lên bàn ăn, nhưng đứa bé trong bụng nàng ta cũng đã sáu bảy tháng, lại tám chín phần mười là con trai, nên lão thái thái liền cố ý dặn dò cho gọi nàng ta cùng tới.
Sở Ngu yên lặng cúi đầu gẩy cơm trong bát, Dung Thiên Thiên ngồi bên cạnh đang siết chặt chiếc ly đựng đầy dương chi cam lộ, giống như hận không thể bóp nát chiếc ly vậy.
Từ khi Dung Vân Tiêu có thêm một nha đầu thông phòng cùng với một đứa con trai chưa chào đời, Dung Thiên Thiên liền suốt ngày không vui vẻ gì, lúc nói chuyện cũng càng thêm làm càn.
Sở Ngu không dám trêu chọc nàng ta, cố gắng hết sức không phát ra tiếng động, không để Dung Thiên Thiên chú ý tới mình.
Bỗng nhiên, lão thái thái hỏi: “Sở nha đầu, lần trước con đã đến Vị Dật hiên gọi Đình ca ca của con chưa?”
Sở Ngu vội ngẩng đầu, thấy mọi người trên bàn đều nhìn qua, mà chỗ ngồi kia của Dung Đình trước sau vẫn trống không, ngực nàng đập thình thịch hai tiếng, cố trấn định gật gật đầu: “Đã gọi rồi ạ, huynh ấy cũng đáp lời.”
Lão thái thái liền không nói nữa, Cao thị tóm được cơ hội tiểu tử Dung Đình này không có mặt, quở trách hắn không có quy củ, kết quả chớp mắt Dung Đình đã đứng ở cửa, cười như không cười nói: “Nhị thẩm đối với ta rất có oán niệm nhỉ.”
Cao thị chợt câm bặt, xấu hổ đến mức gượng gạo nhếch khóe miệng: “Cái thằng bé này, trong lòng ta đang nhớ thương ngươi đây mà.”
Sau khi Dung Đình ngồi xuống, Trần Tử Tâm liền càng cúi gầm mặt thấp hơn, nhưng suốt cả bữa ăn, Dung Đình thật sự không thèm liếc nhìn nàng ta lấy một cái, trong lòng nàng ta lại đâm ra khó chịu.
Dung Dao Dao không biết nghe được từ đâu chuyện lão thái thái muốn tác hợp Trần Tử Tâm với nhị ca ca, cuối cùng lại bị nhị ca ca không chút do dự từ chối hôn sự, liền cười mãi không khép được miệng.
Nàng ta liền biết ngay mà, nhị ca ca làm sao có thể thích một cô nương như Trần Tử Tâm chứ, rõ ràng là nhát gan muốn chết, lại cứ cố tình mơ ước thứ không thuộc về mình, đúng là si tâm vọng tưởng.
Nàng ta còn nghe nói, nhị ca ca đã nói thẳng là thích Khâu Thường Thấm.
Dung Dao Dao cắn cắn đầu đũa trúc, ánh mắt dò xét qua lại giữa Trần Tử Tâm và Dung Đình, cười hì hì nói: “Trần tỷ tỷ, hôm nay sao tỷ lại tỏ ra xa lạ với nhị ca ca như thế nha?”
Thân thể Trần Tử Tâm cứng đờ, biết Dung Dao Dao đang muốn trêu chọc mình, nàng ta liền ngậm chặt miệng không đáp.
Dung Dao Dao tiếp tục nói: “Sở Ngu, muội có biết vì sao không?”
Sở Ngu không thèm nâng mắt lên, chỉ liên tục lắc đầu: “Không biết...”
Dung Dao Dao: “Ta nghe nói nhị ca ca đã từ chối chuyện tổ mẫu mai mối cho Trần tỷ tỷ, nhị ca ca, có đúng như vậy không?”
Dung Dao Dao ngửa đầu hỏi thẳng Dung Đình, nhưng Dung Đình ngay cả nửa ánh mắt cũng không thèm liếc nhìn nàng ta, vẫn tự mình nhâm nhi rượu Đào Hoa, giống hệt như căn bản không nghe thấy Dung Dao Dao nói gì.
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát ấy, Trần Tử Tâm đã ngồi không yên, đột ngột đứng phắt dậy: “Ngoại tổ mẫu, Tâm nhi ăn no rồi, xin phép về phòng trước ạ.”
Không đợi lão thái thái lên tiếng, Trần Tử Tâm liền quay đầu bỏ chạy.
Lão thái thái đặt mạnh đũa trúc xuống bàn, Dung Dao Dao thè lưỡi, làm nũng: “Tổ mẫu, con chỉ đùa một chút thôi mà, da mặt của Trần tỷ tỷ cũng thật là mỏng quá.”
Bề ngoài Ngọc thị mắng mỏ giáo huấn Dung Dao Dao hai câu, nhưng thực chất lại là dung túng cho nàng ta.
“Ọe —”
Ngô thị bỗng nhiên nôn khan hai tiếng, ánh mắt của mọi người trên bàn đồng loạt hướng về phía nàng ta, chỉ thấy nàng ta lấy khăn tay che miệng, tỏ vẻ thẹn thùng nói: “Không có gì đáng ngại đâu ạ.”
Dung Thiên Thiên cúi đầu lầm bầm một câu: “Làm bộ làm tịch.”
Sau khi bữa gia yến bề ngoài có vẻ hòa khí kết thúc, lão thái thái cũng đã thấm mệt, Sở Ngu nhanh chóng dìu bà về An Hỉ đường.
Trên con đường mòn phía trước, hiếm khi thấy Dung Đình và Dung Chính Huyên đi kề vai nhau, nếu chỉ nhìn từ bóng lưng mà nói, lại là một sự hòa thuận hiếm có.
Chỉ nghe lão thái thái khe khẽ buông một tiếng thở dài: “Dung gia sau này, sẽ an phận rồi.”
Sở Ngu nghe vậy, nhìn lão thái thái hồi lâu, nhưng chung quy cũng không dám hỏi nhiều.
Chỉ là kể từ sau ngày hôm đó, nàng đã rất lâu rồi không gặp lại Dung Đình, hắn thậm chí đã ròng rã ba tháng không đến An Hỉ đường thỉnh an lão thái thái, ngay cả Trần Tử Tâm cũng chưa từng nhắc đến nhị ca ca, giống như cả tòa phủ họ Dung này, chưa từng có một người tên Dung Đình tồn tại vậy.
Lúc đầu nàng cũng cảm thấy không có gì to tát, cái tính tình ngang ngược ngông cuồng đó của Dung Đình, không chừng lại chạy đi qua đêm ở đâu rồi, cũng không chừng đang sống những ngày tháng vui vẻ ở chỗ của Quỳnh Nương cũng nên.
Về sau nàng mới biết được từ chỗ của Dung Dao Dao, Dung Đình đã trở về Giang Nam rồi, hơn phân nửa gia sản của nhà họ Lộ đều nằm ở Giang Nam, ở kinh thành này chẳng qua chỉ là chút da lông bề ngoài mà thôi.
Sở Ngu thầm kinh ngạc trong lòng, thảo nào ngày đó lão thái thái lại nói, Dung gia sau này sẽ an phận.
Hóa ra là kẻ không an phận kia đã đi rồi.
Sở Ngu chợt dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên, hoa trên cây đã rụng sạch, trụi lủi, chẳng còn chút sinh khí nào.
Tháng mười hai tuyết rơi vừa lớn vừa dồn dập, cả tòa phủ họ Dung bị tuyết trắng bao phủ, nàng rảo bước nhanh trốn vào dưới mái hiên, một lúc sau mới phân phó Kim Ấu: “Ngô thị vừa mới sinh, ngoại tổ mẫu ngày ngày đều ở bên nhị phòng trêu đùa tiểu công tử, tỷ đi dặn dò phòng bếp đưa chút canh nóng qua đó, đừng để lão nhân gia bị cảm lạnh.”
Kim Ấu vâng lời, che ô vội vã chạy về phía phòng bếp.
Sở Ngu cúi đầu nhìn tuyết phủ đầy đất, nhớ tới bức thư gửi từ Giang Nam đến, Trần thúc nói Lâm gia dạo này mọi chuyện đều ổn cả, Hồ thị dù không còn vị trí chính thất, nhưng vẫn là thiếp của Lâm Hứa, vẫn quản lý mọi việc lớn nhỏ trong hậu trạch, ngoại trừ không có cái danh phận đại phu nhân, thì nàng ta cái gì cũng có, sống vô cùng tốt.
Cô nương đứng dưới dãy hành lang dài khẽ nhếch khóe miệng, nở một nụ cười nhạt nhòa, không nóng cũng chẳng lạnh.
Đạo lý ở đời này là thế, kẻ biết giả vờ yếu đuối ngoan ngoãn vĩnh viễn sẽ có ngày tháng tốt lành, còn người tính tình cứng cỏi như mẹ của nàng, ngay cả khi nhắc tới, cũng chỉ khiến Lâm Hứa thấy chán ghét.
...
Tháng ba, đúng là tiết trời rét nàng bân.
An Hỉ đường dạo gần đây rất náo nhiệt, hai vị cô nương được lão thái thái nuôi dưỡng bên mình, một vị năm nay vừa đúng mười bảy, mấy ngày trước vừa mới định xong chuyện hôn sự, chẳng bao lâu nữa sẽ gả đi.
Một vị khác thì vừa mới đến tuổi cập kê, lão thái thái đã bắt đầu kén rể cho nàng, lang quân được xem qua cũng ngót nghét mười mấy người, nhưng bà lại đều không ưng ý ai cả.
Cô nương mặc chiếc áo bông nhỏ màu đỏ đang ngồi xổm bên chân lão thái thái, vừa mở một bức họa ra, trên đỉnh đầu đã truyền đến giọng nói của lão thái thái: “Đây là tam công tử nhà họ Hoài, đứa nhỏ này ta đã từng gặp, tính tình bản chất đều rất tốt, hai năm trước cả nhà đã dọn đến Giang Nam, cuộc sống trôi qua vô cùng tốt đẹp.”
Sở Ngu nhìn nam nhân trong bức họa, diện mạo là một dáng vẻ khiêm khiêm quân tử, thoạt nhìn đã biết là người hiền lành ôn hòa, thật ra cũng rất tốt.
Hoài Cảnh Dương.
Tên cũng rất hay.
Lão thái thái vỗ vỗ đầu Sở Ngu, đưa mắt nhìn cô nương này nay đã trổ mã càng thêm xinh đẹp kiều mị, trong lòng lại không khỏi có chút lo lắng.
Nữ tử lớn lên có dung mạo quá mức diễm lệ, đương gia chủ mẫu của những gia đình bình thường sẽ không quá thích, cứ nhìn hai tháng nay thì rõ, người có ý với nha đầu nhà bà không hề ít, nhưng lại chẳng có mấy ai dám tới cửa cầu hôn.
“Hai ngày nữa con xuôi nam xuống Giang Nam, hãy để Dung Cẩn đưa con ra bến tàu, ta đã sớm gửi thư cho Hoài gia và Lộ gia rồi, tới Giang Nam, nếu con gặp chuyện gì, cứ tìm Hoài phu nhân và tiểu tử Dung Đình kia, tuyệt đối không được tự mình gồng gánh chịu đựng.”
Sở Ngu rũ mi mắt xuống, ngoan ngoãn đáp ứng.
Lần này xuôi thuyền xuống Giang Nam, chỉ vì Trần thúc báo tin tới nói Lâm Hứa đang bệnh nặng, sợ là không cầm cự được bao lâu nữa.
Sở Ngu chỉ hơi sững sờ, vốn không định về Giang Nam thăm ông ta.
Nhưng lão thái thái không biết nghe được tin tức này từ đâu, nói thế nào cũng không thể để người đời nắm được thóp bắt bẻ, liền bắt Sở Ngu phải xuống Giang Nam.
Sở Ngu ngẩn người, do dự hồi lâu mới ngẩng đầu hỏi: “Là Hoài tam ca ca sao?”
Hoài Cảnh Dương cười nhàn nhạt, hắn đã sớm nhìn qua bức họa của Lâm Sở Ngu, mẫu thân ngày nào cũng lải nhải trước mặt hắn, nâng niu bức họa hệt như nâng được bảo vật vậy, nói rằng cô nương này được nuôi dưỡng dưới gối Dung lão thái thái, so với rất nhiều khuê tú danh môn còn tốt hơn, dáng dấp lớn lên lại hệt như tiên nữ giáng trần.
Giờ phút này hắn vừa nhìn, quả nhiên so với trên bức họa còn xinh đẹp hơn vài phần.
Giọng nói của Hoài Cảnh Dương cũng bất giác trở nên dịu dàng hơn vài phần: “Sở muội muội, lên xe ngựa đi thôi.”
Mà lúc này ở Lộ phủ, Lộ Lâm đi ra bến tàu nhưng lại về tay không, bèn ủ rũ cúi đầu nói: “Công tử, chúng ta đến Lâm gia nghe ngóng rồi, là người nhà họ Hoài đã cử người đi đón Sở cô nương.”
Mấy ngày nay Lộ gia đang lo liệu mua mấy cái thôn trang, Dung Đình bận rộn suốt cả ngày chân không chạm đất, lúc này nghe xong chuyện đó cũng không có nửa điểm cảm xúc dư thừa nào, chỉ đáp lại hai tiếng qua loa cho có lệ.
Lộ Lâm không tiện quấy rầy hắn, liền rón rén bước ra ngoài, tới phút cuối lại vẫn lên tiếng: “Công tử, nghe nói vị kia của Lâm gia sắp không qua khỏi rồi.”
Dung Đình nhíu nhíu mày: “Ai cơ?”
“Là cha ruột của Sở cô nương, Lâm Hứa của Lâm gia ở ngõ Thanh Diêu.”
Trong mắt Dung Đình xẹt qua vài cảnh tượng, lúc ấy, tiểu cô nương bị ức hiếp trông vô cùng thảm thương, có phải hắn cũng đã không nhịn được mà cõng nàng rồi không nhỉ?
Nam nhân vứt cuốn sổ danh sách trong tay xuống, khẽ nhấc mí mắt lên: “Ngươi vừa mới nói, ai đã đi đón nha đầu kia?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
