“......”
...
Từ sau khi Dung Đình tới Lâm gia dùng một bữa cơm, Hồ thị không dám tới gây phiền phức nữa.
Vốn dĩ bà ta cùng tộc lão Lâm gia bàn bạc, định coi di chúc của Lâm Hứa như giấy lộn, đánh chết cũng không nhận, nhưng hiện nay lại đâm ra sợ.
Nhỡ đâu Dung gia thực sự tới gây rắc rối, bà ta làm sao gánh nổi đây?
Vì thế, những ngày Sở Ngu sống ở Lâm gia cũng coi như dễ chịu.
Chỉ là sức khỏe Lâm Hứa ngày càng sa sút, hiện giờ chỉ có thể dựa vào nhân sâm níu mạng, Hồ thị không chịu đến thăm ông ta, ngay cả Lâm Duyệt Nhi cũng sợ hãi không muốn bước vào phòng lấy một bước.
Cuối cùng nửa tháng qua đi, Lâm gia lo liệu tang sự linh đình. Việc này do Hồ thị đứng ra lo liệu, mời không ít thương nhân có qua lại làm ăn, xem ý tứ của bà ta, nào có vẻ gì là thật tâm thật ý muốn làm tang sự.
Sở Ngu khoác một thân áo tang trắng bước tới, khiến rất nhiều người xôn xao đánh giá.
Lâm gia từ khi nào có thêm một vị cô nương?
Hồ thị cùng Lâm Duyệt Nhi đều quỳ trước linh cữu khóc đến không ra hình người, dáng vẻ như hận không thể khóc ngất đi.
Chỉ nghe Hồ thị khóc nức nở đứt quãng nói: “Lão gia ơi, sao ông lại cứ thế mà đi rồi. Ông đi rồi gia sản Lâm gia chẳng phải sẽ rơi vào tay Sở Ngu sao, nó là một tiểu cô nương thì biết xử lý chuyện làm ăn thế nào, đây chính là tâm huyết nửa đời người của ông đó lão gia ơi......”
Không ít người nghe vậy liền xôn xao nhìn sang, kẻ không nhịn được cục tức nhất chính là Nguyên Kim - chưởng quỹ tiệm y phục, hắn lại có làm ăn với tiệm vải Lâm gia, còn giao một khoản tiền cọc lớn cho Lâm gia nữa.
Nguyên Kim thực sự không nhịn được: “Phu nhân, lời này là có ý gì?”
Hồ thị giống như đã chuẩn bị từ sớm, từ trong tay áo móc ra một tờ giấy trắng ố vàng, lại khóc lóc nói: “Lão gia từng lập di chúc, nói muốn giao một nửa gia sản cho trưởng nữ, nhưng đứa nhỏ này mới mười lăm tuổi, khó lòng gánh vác trọng trách!”
Mọi người xôn xao dậm chân, như vậy sao được?
Giao tiệm vải Lâm gia cho một nữ oa oa mười lăm tuổi, chuyện này chẳng phải là đang đùa cợt với bọn họ sao?
Thế thì mối làm ăn này còn làm nữa hay không?
Ngón tay Sở Ngu buông thõng bên người khẽ động, ngước mắt nhìn về phía mọi người, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người kẻ vừa mới lên tiếng.
Nguyên Kim, chưởng quỹ tiệm y phục Kim Lương, kẻ này biết rõ gió chiều nào che chiều ấy nhất, nhưng trong giới thương nhân ở vùng này, hắn cũng là người có tiếng nói nhất.
Hồ thị vẫn còn đang nhỏ giọng khóc nức nở, đợi mọi người xôn xao bàn tán hòm hòm rồi, bà ta mới ngẩng đầu lên, vừa lau nước mắt vừa nói: “Sở Ngu à, mấy cửa tiệm cùng điền trang này con thực sự không biết xử lý đâu, hay là... đợi con lớn thêm chút nữa, lấy chồng thành thân, Lâm gia lại đem những thứ vốn thuộc về con làm thành đồ cưới, trao cho con làm của hồi môn nhé?”
Lời này của Hồ thị thật sự quá khéo, vừa đạt được mục đích, lại giữ vẹn toàn mặt mũi. Nếu Sở Ngu hiện tại phản bác, ngược lại sẽ thành lỗi của nàng.
Sở Ngu hơi trầm mặc một lát. Hồ thị thầm vui vẻ trong lòng, nơi này có bao nhiêu thương hộ qua lại làm ăn với Lâm gia như vậy, nếu nha đầu này không đồng ý, kẻ đầu tiên dậm chân phản đối chính là những người đó.
Bỗng nhiên, Sở Ngu ngước mắt nhìn về phía Nguyên Kim: “Nguyên chưởng quỹ, vải vóc mà tiệm ngài muốn đã được đưa đến đủ số lượng, hay là ngài về tiệm kiểm tra hàng hóa một chút? Về phần nợ cũ còn lại, ngày mai ta sẽ sai người tới thanh toán.”
Nguyên Kim sửng sốt, cả buổi trời không đáp lại được lời nào.
Vẫn là Hồ thị phản ứng lại, vội vàng từ dưới đất bò dậy: “Ngươi, sao ngươi lại tự ý quyết định giao hàng?”
Sở Ngu lạnh lùng liếc Hồ thị một cái: “Ta ngược lại muốn hỏi di nương một chút, điền trang rõ ràng có hàng, ngài giữ lại không giao là có ý gì?”
Nguyên Kim lấy lại tinh thần: “Không đúng nha, chẳng phải Lâm gia các người nói thiếu hàng, lúc này mới bảo ta chờ sao?”
Nguyên Kim vừa nói như vậy, mấy thương hộ phía sau cũng xôn xao lên tiếng, từ sau khi Lâm Hứa bệnh nặng, Lâm gia liền luôn giữ hàng không giao.
Hồ thị hoảng hốt. Vốn dĩ bà ta cố ý giữ hàng không giao, nghĩ rằng những thương hộ này đều sẽ đứng về phía mình, sau đó mới đi thanh toán nợ nần, tạo ra dáng vẻ ra điều chỉ có bà ta mới có thể làm gia chủ Lâm gia.
Nhưng, nhưng nha đầu này, làm sao nó biết được Lâm gia nợ vải vóc của những cửa tiệm kia?
Sở Ngu khẽ cong khóe môi, hướng về phía Dao Trúc đứng ngoài cửa gọi: “Dao Trúc tỷ tỷ.”
Dao Trúc gật đầu, liền ôm một cái tráp đen bước vào.
Sở Ngu thong thả ung dung mở tráp ra, từ bên trong lấy ra một xấp sổ sách: “Di nương, mấy điền trang này tại sao đều thâm hụt thế này?”
Tang lễ của Lâm Hứa, trong chốc lát lại trở thành nơi Sở Ngu và Hồ thị tính sổ, mà những thương hộ Hồ thị cố ý mời đến làm chỗ dựa kia, lại hóa thành người đứng xem.
Mà tình hình ở nơi này, Lộ Lâm đang rành rọt kể lại cho Dung Đình nghe. Cuối cùng, Lộ Lâm còn trêu ghẹo một câu: “Công tử, vị Sở cô nương này thực sự lợi hại, vỏn vẹn nửa tháng đã nắm rõ gia sản Lâm gia, thậm chí còn điều tra rành mạch chi tiết mấy điền trang bị Hồ thị phá hoại đến sạch sẽ.”
Dung Đình nằm nghiêng trên ghế quý phi, vừa nhấp trà nóng trông vô cùng thảnh thơi.
Nha đầu kia được nuôi dưỡng bên người lão thái thái ba năm, lão thái thái lúc trẻ cũng là người làm ăn buôn bán, tất nhiên sẽ đem những bản lĩnh này dạy cho nàng.
Tra sổ sách thì tính là gì, cho dù là thu xếp chuyện mấy cái điền trang, dựa vào cái vẻ khôn khéo kia của Lâm Sở Ngu, e là cũng thành thạo chán.
Lộ Lâm đang nói đến hăng say: “Công tử, ngài không đi xem thử sao, đúng là một vở kịch hay đấy.”
Trong mắt Dung Đình hiện lên một ý cười: “Ngươi mang mấy cái vòng hoa qua đó, nói là Lộ gia tặng, chống lưng giữ thể diện cho nha đầu kia đi.”
“Vâng!” Lộ Lâm hớn hở rời đi.
Sở Ngu bên này đang tính sổ đến lúc cao trào, dọa cho Hồ thị sững sờ ngây ngốc, thì Trần thúc ngập ngừng xen ngang: “Cô nương, Lộ gia đưa vòng hoa tới, nói là mong cô nương nén bi thương.”
Sở Ngu khẽ nhướng mày, mỉm cười nhấp môi: “Phiền Trần thúc thay ta cảm tạ Đình ca ca.”
Sự xen ngang đột ngột này, làm những thương hộ còn đang chần chừ đắn đo kia càng sinh ra một tia nghi ngờ.
Mọi người đùn đẩy Nguyên Kim, Nguyên Kim chần chừ hỏi: “Lộ gia là...... Lộ gia nào cơ?”
Khóe môi Sở Ngu nhếch lên, cứ tự mình xem sổ sách mà không đáp lời. Dao Trúc thẳng lưng đứng phía sau, lạnh nhạt trả lời: “Còn có thể là Lộ gia nào, người nắm quyền Lộ gia hiện tại chính là biểu huynh của cô nương chúng ta, các vị lẽ nào không biết?”
Ngay lúc mọi người còn đang kinh ngạc, Sở Ngu than nhẹ một tiếng, đem cuốn sổ sách trong tay ném trở lại tráp rồi đóng lại, làm ra vẻ nhượng bộ một bước nói: “Di nương, vỏn vẹn hai tháng, khoản thâm hụt này của người cũng không ít đâu.”
“Nhưng không sao, chẳng phải đã có ta ở đây rồi ư.”
Nàng đứng dậy nhìn xuống Hồ thị đang bám vào linh cữu ngã bệt trên mặt đất, sự khinh thường trong mắt lộ rõ, khóe miệng mang theo một tia trào phúng, ai cũng có thể nhìn ra đích trưởng nữ Lâm gia và vị di nương này không hề hòa hợp.
Sở Ngu nhàn nhạt thu lại thần sắc, trong mắt lạnh lẽo như băng không chút độ ấm, ngẩng đầu nhìn quanh mọi người một vòng: “Các vị, tiếp đón không chu toàn, xin mời về cho.”
Tang lễ của Lâm Hứa diễn ra trong vội vã. Lâm gia đang đúng lúc đổi chủ, chẳng ai còn tâm trí đâu mà bận lòng vì một người đã chết.
Kim Ấu đối diện gương đồng giúp Sở Ngu tháo trâm cài búi tóc, nhìn khuôn mặt nữ tử đẹp không gì sánh được trong gương, nàng luôn cảm thấy có chút đáng tiếc.
Lão thái thái chỉ biết tìm gia đình thật thà cho cô nương, cũng không chịu suy xét đến những bậc đại quan quý nhân, dáng vẻ này của cô nương, cho dù là hoàng tử thì cũng xứng đôi vừa lứa.
Sở Ngu cúi đầu lật xem sổ sách, mảy may không biết suy nghĩ của Kim Ấu.
Kim Ấu buông tiếng thở dài: “Cô nương, chúng ta định ở lại Giang Nam bao lâu?”
Sở Ngu nhàn nhạt ừ một tiếng, lật qua trang giấy mới đáp lời: “Có lẽ là một hai tháng, chờ mớ bòng bong Lâm gia này được gỡ rối rõ ràng, sẽ trở lại kinh thành.”
'Kẽo kẹt' một tiếng, Dao Trúc đẩy cửa bước vào, bưng theo bồn nước đến cho Sở Ngu rửa tay, thần sắc ủ rũ nói: “Hôm nay nghe người ta nói, nhị công tử lại dẫn một vũ nữ hồi phủ, chuyện này nếu không phải do trời cao hoàng đế xa, để lão thái thái mà biết được, còn không tức chết......”
Sở Ngu buồn cười nâng mắt lên: “Dao Trúc tỷ tỷ cũng đã nói trời cao hoàng đế xa, ngoại tổ mẫu sẽ không biết được đâu.”
Dao Trúc từ nhỏ lớn lên ở Dung gia, nói chuyện làm việc đều luôn suy nghĩ cho Dung gia, vị nhị công tử này dẫu nói thế nào cũng là người Dung gia, có vứt đi thì cũng là mất mặt Dung gia!
“Cô nương, người không biết đâu, mấy ngày nay ta ra ngoài hỏi thăm một vòng, đều nghe nói hậu trạch của nhị công tử chúng ta có vô số thông phòng, còn ngày ngày lưu túc ở chốn thanh lâu, căn bản là...... Nếu không phải có gia nghiệp to lớn của Lộ gia bám vào người, thì làm gì có cô nương nào thèm gả cho ngài ấy chứ.”
Sở Ngu cúi đầu cười, không đáp lời nào nữa.
Cô nương muốn gả cho huynh ấy nhiều lắm chứ, khoan nói ở kinh thành có Trần Tử Tâm dù sắp thành thân vẫn còn nhớ thương huynh ấy, cả Lâm Như kia, chẳng phải cũng hận không thể cắm đầu chui vào Lộ trạch hay sao.
Mấy ngày liền Sở Ngu không hề ra khỏi cửa, nếu không phải ở trong thư phòng xem sổ sách thì cũng là nghỉ ngơi trong phòng, quả thực có chút ý tứ muốn thường trú tại Lâm gia.
Trong lòng Hồ thị ngày ngày lo sợ bất an, chỉ sợ nha đầu này thực sự không chịu đi nữa. Bà ta lại chẳng có ai để tâm sự, bèn ngày ngày oán giận than vãn với Lâm Duyệt Nhi. Lâm Duyệt Nhi bị làm phiền đến phát bực, trong lòng lại càng thêm chán ghét Lâm Sở Ngu.
Ngày hôm ấy, nàng ta mới vừa tan học về phủ, liền nhìn thấy ở thủy đình duy nhất của Lâm trạch, Lâm Sở Ngu đang vô cùng thảnh thơi uống trà đọc sách. Đã vậy nàng còn mặc một bộ cẩm y màu thúy lục, búi tóc vấn cao kiểu vân kế, cây trâm cài trên búi tóc kia......
Lâm Duyệt Nhi hung hăng cắn chặt môi dưới, cây trâm đó rõ ràng là của Lâm gia, rõ ràng là của Lâm Duyệt Nhi nàng, nhưng Lâm Sở Ngu vừa trở về, mọi thứ đều biến thành của nàng ta!
Ngay cả Trần thúc cũng thiên vị hướng về nàng ta, cái gì tốt cũng giữ lại cho nàng ta.
Mẹ suốt ngày nói Lâm Sở Ngu không tốt, vậy mà lại không dám làm gì nàng ta, trước kia nào có phải như thế!
Dựa vào cái gì nàng ta mới đi kinh thành mấy năm, liền muốn cao hơn người ta một bậc?
Lâm Duyệt Nhi nhất thời tức giận tột độ, cũng mặc kệ mẹ nàng ta từng nói hiện giờ một nửa gia sản Lâm gia đều là của Lâm Sở Ngu, cứ thế hùng hổ xông thẳng về phía dưới đình đài.
Nàng ta đỏ hoe mắt gào khóc: “Lâm Sở Ngu, đồ không biết xấu hổ, ngươi dựa vào cái gì mà trở về cướp đồ của ta, những thứ đó đều là của Lâm gia, đều là của ta cùng đệ đệ!”
Nói rồi, nàng ta vung tay gạt hết điểm tâm cùng chung trà trên bàn đá xuống, loảng xoảng nện hết xuống mặt đất.
Kim Ấu vội vàng che chở Sở Ngu lùi lại một bước, giận dữ quát: “Nhị cô nương định làm gì vậy!”
Lâm Duyệt Nhi cứ đứng ngay đó, ấm ức không chịu nổi, khóc lóc ầm ĩ: “Ta muốn giáo huấn nàng, Lâm Sở Ngu ngươi là đồ tiện nhân!”
Ánh mắt Sở Ngu hơi lóe lên, ngước nhìn thẳng tắp về phía Lâm Duyệt Nhi, lãnh đạm hỏi: “Ngươi nói ta là gì?”
Lâm Duyệt Nhi vẫn còn đang khóc, lau vội nước mắt rồi gào lên to hơn: “Tiện nhân, ngươi chính là tiện nhân, ngươi cùng mẹ của ngươi đều là đồ tiện nhân!”
Lâm Duyệt Nhi vừa mới dứt lời, chát một tiếng liền ăn một cái tát, trực tiếp đánh cho nàng ta phát ngốc.
Nàng ta không thể tin nổi trừng mắt nhìn người vừa động thủ: “Lâm Sở Ngu, ngươi dám đánh ta!”
Dứt lời, lại thêm một cái tát nữa.
“Ngươi nói thêm câu nữa, ta liền cắt lưỡi ngươi đem cho chó ăn.”
Khóe miệng Sở Ngu khẽ cong lên, ánh mắt lạnh lẽo lại khiến Lâm Duyệt Nhi sợ hãi đến hoảng hốt.
Chợt, lưng Kim Ấu cứng đờ, nhìn thẳng về phía nam nhân đang đứng đó nghe không biết đã bao lâu, lắp bắp nói: “Nhị, nhị công tử.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)