Bạch Tâm Nhiễm chẳng thèm quan tâm bọn họ đang nghĩ gì, chỉ cần giải quyết xong rắc rối lớn này là được.
Cô đỡ bố Bạch vào nhà, tự rót cho mình một chén nước, cô sắp khát chết rồi.
“Nhiễm Nhiễm, con bị thương ở đâu, có nặng không? Để bố xem nào.” Chuyện khác cứ để sau hãy nói, với ông chẳng có việc gì quan trọng bằng việc con gái mình bị thương cả.
“Bố, hôm nay con gặp một con chuột tre biến dị nên bị thương ở vai. Nhưng bố đừng lo, con bôi thuốc rồi, máu cũng đã cầm, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi thôi.” Vết thương ở vai không giấu được, thà cô nói thật còn hơn.
“Sao mà được, chúng tôi phải đến bệnh viện kiểm tra mới yên tâm.” Ông làm sao mà ngồi yên cho được.
“Bố, con thật sự không sao mà, bố không tin thì cứ xem đi.” Cô cảm thấy khả năng hồi phục của mình dường như mạnh hơn trước, mới có nửa ngày mà vết thương đã không còn đau mấy, máu cũng không chảy nữa.
Bố Bạch định tiến lên xem xét thì thấy người đàn ông vẫn đang đứng sờ sờ ở đó, ông gắt lên: “Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau quay đi.” Nói xong ông còn không quên lườm hắn một cái.
Lúc này Sở Mạch Hàn mới chậm chạp phản ứng lại, ngượng ngùng quay lưng đi.
Ông vén lớp áo ở bả vai con gái lên, đập vào mắt là vài vết cào, vết thương đã được đắp thảo dược, không còn chảy máu cũng không mưng mủ, bố Bạch mới nhẹ lòng.
“Bây giờ con phải nghỉ ngơi thật tốt. Trong nhà vẫn còn chút đồ ăn, ngày mai con đừng ra ngoài nữa, cứ ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi.” Đều tại ông vô dụng nên mới để con gái phải dấn thân vào nguy hiểm như vậy.
Nhìn dáng vẻ tự trách của bố, Bạch Tâm Nhiễm cũng thấy buồn phiền, đã đi lượm lặt thì làm sao tránh khỏi hiểm nguy cơ chứ?
Nhưng hôm nay cô còn phải đi tiệm tạp hóa một chuyến, đành cứng đầu nói: “Bố, con còn phải ghé tiệm tạp hóa báo với chú Vương một tiếng, để ngày mai chú ấy tìm người đến xây nhà cho mình.”
Nãy giờ đã lãng phí không ít thời gian rồi, nếu còn trì hoãn nữa thì trời sẽ tối mất.
“Không được, để bố đi, con cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.” Ông tuy không làm được việc nặng nhưng đi lại đưa tin thì vẫn ổn.
“Không phải đâu bố, giờ bố không có quang não thì sao con chuyển điểm tích lũy cho bố được, với lại con còn định mua thêm ít đồ nữa.” Quan trọng nhất là cô định đem mớ đồ trong không gian ra đổi lấy điểm tích lũy.
Thấy bố còn đang do dự, Bạch Tâm Nhiễm bồi thêm: “Bố, để con lo xong việc này rồi sẽ ở nhà nghỉ ngơi hẳn hai ngày, bố thấy được không?”
Nhìn vẻ mặt đáng thương của con gái, cuối cùng bố Bạch cũng mềm lòng.
Thấy bố đã đồng ý, Bạch Tâm Nhiễm lập tức thay một bộ đồ khác, che chắn kín mít. Lúc định cõng sọt lên, cô quay sang hỏi bố: “Bố ơi, mấy con sâu tre ăn được hôm nay kiểm tra xong chưa? Để con mang đi hong khô luôn chứ để đến mai sợ hỏng mất.”
Tuy ban đêm trời khá mát mẻ nhưng ban ngày lại rất nóng, cô sợ chưa đợi được đến lúc làm xong giường lò thì chúng đã hỏng rồi.
Mặc dù thời gian trong không gian của cô là tĩnh lặng, nhưng cứ lấy ra bỏ vào mãi thì rất dễ bị lộ.
“Có hơn hai cân đấy, loại phóng xạ thấp có tận hai mươi ba con.” Nói rồi ông đưa cho Bạch Tâm Nhiễm.
Cô nhận lấy sâu tre từ tay bố rồi bỏ vào sọt, không quên dặn ông là cô sẽ về nấu cơm tối.
Còn lại hai người đứng nhìn nhau, bố Bạch lườm Sở Mạch Hàn một cái đầy ghét bỏ, hừ lạnh một tiếng rồi đi vào nhà.
Sở Mạch Hàn vẻ mặt vô tội, chẳng hiểu sao mình lại chọc giận vị này nữa.
(ー_ー)!!
Đến tiệm tạp hóa, cô bước vào thì thấy chú Vương cũng ở đó, bên cạnh chú còn có một cô gái.
Vừa định chào hỏi thì cô gái kia đã nhanh chân chạy tới, nhào thẳng vào lòng Bạch Tâm Nhiễm.
“Nhiễm Nhiễm, tớ nhớ cậu quá đi, cậu có nhớ tớ không hả!”
Bạch Tâm Nhiễm đang ngơ ngác mới sực tỉnh lại, xem ra đây là người quen của nguyên chủ.
Cố gắng nhớ lại, hóa ra đây là bạn thân của nguyên chủ, mà cũng là người bạn duy nhất.
Cô gái này tên là Vương Thiến, con gái của chú Vương. Gia cảnh nhà cô ấy rất khá, chưa từng phải chịu khổ bao giờ, tính tình lại đơn thuần có lòng từ bi. Mẹ cô ấy chẳng mấy khi cho cô ấy ra ngoài, càng không cho đi nhặt rác vì sợ cô ấy bị người ta lừa.
Bố Bạch và bố cô ấy trước kia cùng ở trong một đoàn đánh thuê, nên hai người họ cũng dần quen biết rồi trở thành bạn thân.
Kể từ khi bố Bạch bị thương rồi dọn khỏi khu an toàn, hai người họ cũng ít khi gặp mặt nhau.
“Thiến Thiến, mau buông tay ra, cậu định làm tớ ngạt thở chết luôn hả.” Cô sắp không thở nổi rồi.
Vương Thiến vội buông Bạch Tâm Nhiễm ra: “Tớ xin lỗi, tớ không cố ý đâu, tại tớ kích động quá.”
Cô chỉ là đã quá lâu rồi không được gặp Bạch Tâm Nhiễm nên có chút không kiềm chế được cảm xúc.
“Nhiễm Nhiễm, dạo này cậu sống thế nào? Chú Bạch đã đỡ hơn chút nào chưa?” Thấy bạn thân gặp chuyện, cô ấy rất muốn giúp đỡ nhưng lại chẳng thể làm gì.
“Ừm, bố tớ đỡ nhiều rồi. Tớ đã mua thuốc hồi phục cho bố, giờ bố đã có thể xuống giường đi lại. Tớ tin là sau này mọi chuyện sẽ tốt lên thôi.” Bố Bạch có thể bình phục khiến cô cảm thấy rất vui.
“Ừ, tớ có nghe bố kể rồi, chúc mừng cậu nhé Nhiễm Nhiễm. Đáng lẽ hai hôm trước tớ đã đến thăm cậu rồi, nhưng mẹ tớ lại cứ cản.” Mẹ cô ấy đúng là phiền phức thật mà.
“Dì cũng vì sợ cậu chịu thiệt thôi mà.” Với tính cách của cô ấy, không làm người ta lo lắng mới là lạ đấy.
“Hừ, giờ thì tốt rồi, sau này tớ có thể thường xuyên gặp cậu.”
Thấy bạn thân có vẻ thắc mắc, Vương Thiến nói tiếp: “Bà nội đã thuyết phục được mẹ cho tớ đi thu thập rồi, chỉ có điều không được đi một mình mà phải đi cùng đoàn đánh thuê của bố.”
Chỉ cần được ra ngoài, bất kể là đi đâu cô ấy cũng thấy vui. Tuy cô ấy không có nhiều mưu mẹo nhưng cũng chẳng hề ngốc nghếch, cô ấy hiểu rằng dù trong hoàn cảnh nào cũng phải dựa vào chính mình. Giữa thời đại hỗn loạn này, cô ấy cần phải học cách thích nghi.
“Thật sao? Vậy thì tốt quá.” Cô cũng mừng cho bạn mình, dù sao thì bản thân cũng nên có chút năng lực mới tốt.
“Ừm, đúng rồi, cậu đến đây có việc gì không? Bây giờ bà nội tớ không có ở đây, tớ sẽ giảm giá cho cậu nhé.” Cô ấy muốn nhân lúc bà không có ở đây để giúp Nhiễm Nhiễm một chút.
“Cậu không sợ bà về sẽ đánh đòn hả?” Cô ghi nhận lòng tốt của cô ấy, nhưng cô sẽ không ham rẻ như vậy đâu.
“Yên tâm đi, bà thương tớ còn không hết, làm sao nỡ đánh tớ chứ.”
Nhìn cô bạn thân với khuôn mặt rạng rỡ cùng nụ cười ngây thơ, cô cảm thấy thật đáng yêu chứ không hề thấy kỳ quặc chút nào.
“Chú Vương, con định sửa sang lại nhà một chút. Chú cũng biết nhà con không có tường bao, sức khỏe bố con lại yếu nên không an toàn lắm. Chú có thể giúp con tìm người được không ạ?”
“Con định sửa thế nào? Hôm nay đội chú vừa đi làm nhiệm vụ về, thu hoạch cũng khá nên đoàn trưởng cho nghỉ một ngày. Nếu không quá quy mô, chú có thể gọi vài người đến giúp con.” Nếu sửa nhiều quá thì một ngày sợ không xong.
“Dạ chỉ sửa lại một gian phòng với xây một nửa tường bao thôi ạ, con định thuê thêm một chiếc xe nữa, chú thấy sao?” Cô thực sự muốn sửa xong trong một ngày cho yên tâm.
“Nếu con có sẵn đá năng lượng thì chỉ cần thuê xe thôi. Một đơn vị năng lượng có thể chạy được mười phút, có sẵn thì sẽ tiết kiệm hơn nhiều.” Chú Vương nói thêm, nếu cô không đủ thì ông sẽ bù thêm cho.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



