Thật ra thế giới hậu tận thế hiện nay có môi trường tốt hơn thời hiện đại rất nhiều, cây cối xanh tươi, không khí trong lành, nếu không phải nơi nơi đều ẩn chứa sát khí thì còn đẹp hơn nữa.
Chẳng biết ai có đủ sức thay đổi thế giới này, nếu có thể giúp mọi người ăn no, giải quyết vấn đề phóng xạ và phục hồi sản xuất nông nghiệp, cô tin rằng đây sẽ là một khởi đầu mới.
Một tiếng động cắt ngang dòng suy nghĩ của Bạch Tâm Nhiễm. Cô nhìn sang thì thấy Trương Tử Nghị đã mở tấm vải đen bên cạnh ra, bên trong là mười mấy con chuột nhỏ, cô khó hiểu hỏi:
“Đây là thứ gì thế?” Không lẽ họ định ăn chúng sao.
“Đây là chuột tre con.” Trương Tử Nghị cũng không giấu giếm.
“Mấy con này… các anh không định ăn đấy chứ?” Bạch Tâm Nhiễm vẫn hỏi ra điều thắc mắc trong lòng.
“Không phải, dùng vào việc khác.”
“Ồ.”
Thấy đối phương không muốn nói nhiều, cô cũng chẳng hỏi thêm. Cô liếc nhìn lũ chuột con đỏ hỏn, trơn bóng, cảm giác không được thoải mái cho lắm. May mà lúc này xe cũng đã vào đến Khu Lều Trại.
“Dừng một chút, tôi xuống xe ở đây là được rồi.” Ngồi xe quá gây chú ý, cô còn muốn kín tiếng một chút.
“Lão Tần, dừng xe đi.” Quý Khinh Việt bảo lão Tần dừng xe lại.
“Nhà cô ở gần đây à?” Trong mắt hắn thoáng qua vẻ nghi hoặc.
“Vâng, cũng gần đây thôi. Hôm nay cảm ơn các anh nhé.” Nếu không có họ, chắc giờ cô vẫn còn đang lội bộ trên đường.
“Không có gì đâu, dù sao cũng tiện đường mà.” Trương Tử Nghị xua tay vẻ không để ý.
Đợi xe đi khuất, Bạch Tâm Nhiễm mới rảo bước về nhà. Ngồi xe đúng là nhanh thật, đoạn đường bình thường phải đi mất hơn hai tiếng thì ngồi xe chỉ cần nửa giờ là tới.
Vừa lúc hôm nay cô định ghé tiệm tạp hóa của bà Lý để mua thêm ít đồ.
Chưa kịp về đến cửa cô đã thấy cửa mở toang, không lẽ đã xảy ra chuyện gì?
Thấy xung quanh vắng người, cô lấy bao tải từ trong không gian ra rồi bước nhanh vào nhà.
“Con về rồi đây!” Thấy bố vẫn bình an vô sự, Bạch Tâm Nhiễm mới thở phào nhẹ nhõm.
Thấy bố Bạch vẻ mặt nghiêm trọng, Lục Hàn ngồi bên cạnh cũng lạnh lùng không kém. Cô nhìn sang cặp vợ chồng đối diện, thấy họ trông hơi quen mắt. À đúng rồi, đây là cha mẹ của Trương Tinh Hà, sao họ lại đến đây?
“Bố, nhà mình có khách ạ?” Cô liếc nhìn hai người họ một cái rồi thản nhiên đặt đồ xuống, tiến lại gần chỗ bố mình.
“Sao cô lại bị thương?”
Bố Bạch chưa kịp lên tiếng thì Lục Hàn đã giành trước. Ông lườm kẻ vừa đứng chắn trước mặt mình một cái rồi vội đứng dậy lo lắng quan sát cô.
Sở Mạch Hàn bị lườm thì cảm thấy vô cùng oan ức, hắn lại làm gì sai mà bị lườm chứ?
“Con không sao, chỉ bị thương nhẹ thôi. Mà có chuyện gì vậy ạ?” Cô trấn an ông rồi nhìn về phía hai người kia.
Bố Bạch đành phải kể lại mục đích đến đây của họ.
Hóa ra hai người này đến vì chuyện của Trương Tinh Hà. Họ đã tìm được một cô gái khác cho hắn nên hy vọng Bạch Tâm Nhiễm có thể tránh xa con trai họ ra.
Nghe xong những lời đó, bố Bạch tức đến nổ đom đóm mắt. Con gái ông ưu tú như vậy, con trai nhà kia còn chẳng xứng, thế mà họ dám chạy tới đây gây rắc rối.
“Chú thím à, cháu và Trương Tinh Hà chẳng có quan hệ gì cả. Hôm qua cháu đã nói rất rõ ràng rồi, hy vọng sau này hai người đừng đến nhà cháu nữa.” Cho dù là nguyên chủ thì cũng chẳng thích gì Trương Tinh Hà, chỉ là muốn tìm một người để sống cùng cho có bạn mà thôi.
“Dù con trai hai người nói gì thì cũng không liên quan đến cháu.” Cô không phải hạng người dây dưa, có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra là tốt nhất.
Đều là bậc làm cha làm mẹ nên chuyện họ đến đây gây sự hôm nay cô sẽ không chấp. Nhưng nếu sau này còn ăn nói bất lịch sự với gia đình cô thì đừng trách cô vô tình.
Vợ chồng họ Trương không ngờ Bạch Tâm Nhiễm lại nói như thế, họ cứ ngỡ cô là người xúi giục con trai mình.
“Sao lại không liên quan đến cô được? Con trai tôi cãi lời cha mẹ, chẳng phải là do cô sao? Cô phải đi nói chuyện với nó đi, giờ nó đang giận chúng tôi nên chẳng chịu nghe lời ai cả.” Họ cũng đã hết cách rồi.
Hôm qua khi về nhà, con trai họ đã làm ầm lên, đòi cưới Bạch Tâm Nhiễm và còn muốn đón cả bố Bạch về chăm sóc, tất nhiên là họ không đồng ý.
Họ đều nghĩ rằng Bạch Tâm Nhiễm đã quyến rũ con trai mình, nếu không thì một đứa vốn đang ngoan ngoãn sao bỗng nhiên lại quay ra chống đối như vậy.
“Hiện giờ cháu vẫn còn khách khí với hai người đã là nhẫn nhịn lắm rồi, đừng để cháu phải trở mặt đuổi hai người ra ngoài đấy.” Dựa vào cái gì mà bắt cô đi dỗ dành hắn chứ? Không tát cho một cái là may rồi.
“Không được, tất cả là tại cô nên nó mới đòi sống đòi chết như vậy.” Con trai họ đòi tuyệt thực để phản đối, mà họ thì chỉ có duy nhất một đứa con trai này thôi.
Thật ra Bạch Tâm Nhiễm rất ghét mấy chuyện kiểu này, cô vốn không giỏi đối đáp hay cãi vã. Ở thời hiện đại, cô cũng ít khi giao tiếp, đúng chuẩn một cô cô trạch nữ.
Cô phải nghĩ ra một cách để giải quyết dứt điểm, tránh cho nhà họ lại đến dây dưa thêm lần nữa.
Cô liếc nhìn Lục Hàn bên cạnh, nảy ra một ý, liền lặng lẽ kéo góc áo hắn: “Lát nữa dù tôi nói gì anh cũng cứ việc gật đầu theo nhé, xong việc tôi sẽ dẫn anh ra ngoài.”
Sở Mạch Hàn đang ngồi xem kịch nghe vậy thì mắt sáng lên, hắn cũng đang rầu rĩ vì không được ra ngoài đây.
Hắn lập tức gật đầu ra hiệu đã hiểu.
“Nói thật cho hai người biết, cháu đã có vị hôn phu rồi, hơn nữa anh ấy còn là ở rể nhà cháu, vậy nên mong hai người đừng đến phiền cháu nữa.” Nói đoạn, cô liền khoác lấy cánh tay Lục Hàn.
“Cái gì?” Ba giọng nói cùng vang lên kinh ngạc.
Sở Mạch Hàn thầm nghĩ: Cái này mà cũng đồng ý được à?
Bố Bạch sửng sốt: Chuyện từ bao giờ mà ông không biết vậy?
Cha mẹ họ Trương thì phẫn nộ: Cô ta dám lừa gạt tình cảm con trai mình!
“Cứ như hai người nghĩ đấy, giờ thì đi được rồi.” Dứt lời, cô không quên đẩy hai người họ ra cửa.
“Nhớ về nói với con trai hai người là đừng có bám theo tôi nữa.” Thời gian của cô quý giá lắm có biết không.
Đến khi họ hoàn hồn thì đã đứng ở ngoài cửa. “Không được, sao cô có thể lừa dối tình cảm con trai tôi như thế!”
Họ có thể không vừa mắt cô, nhưng cô tuyệt đối không được lừa gạt tình cảm con trai họ.
Kiên nhẫn của Bạch Tâm Nhiễm đã cạn sạch, ánh mắt cô lóe lên tia lạnh lẽo. Cô nhặt một viên đá lên: “Hai người muốn tôi phải dùng vũ lực tống ra ngoài sao?”
Dứt lời, cô bóp nát vụn viên đá trong tay.
Mẹ Trương vốn định gào thét nhưng nhìn thấy viên đá bị Bạch Tâm Nhiễm bóp thành bột cám thì liền im bặt.
“Hôm nay không thèm chấp cô, sau này đừng có xuất hiện trước mặt con trai tôi nữa.” Nói xong, bà ta lôi kéo bố Trương vẫn còn chưa hết bàng hoàng chạy mất hút.
Đang đi trên đường, bà ta thốt lên: “Ông Trương này, sao tôi không biết con bé đó sức khỏe lại lớn như vậy, cũng chẳng nghe con trai mình nhắc tới bao giờ.”
Bố Trương im lặng, không nói gì.
Mẹ Trương sớm đã quen với tính cách này của chồng nên cũng chẳng để tâm, bà ta nói tiếp: “Không lẽ con bé đó là người thức tỉnh sức mạnh?”
“Chắc là không phải đâu, nếu đúng thì nó đã gia nhập đoàn đánh thuê từ lâu rồi, việc gì phải lo lắng chạy vạy mua thuốc phục hồi cho bố nó nữa.” Bố Trương mong là không phải, nếu không nhà ông lỗ nặng rồi.
“Thôi kệ đi, dù nó có phải hay không thì chỉ cần sau này không dính dáng đến con trai mình là được.”
“Sau này bà cũng nên tránh xa con bé đó ra một chút, tránh để bị thiệt.” Có lẽ trước kia họ đã nhìn lầm người.
“Tôi biết rồi.” Biết chồng nói vậy hẳn có lý của mình nên bà ta cũng không dám tìm con bé đó gây sự nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)