“Lần này chỉ cần sống được một phần ba thì sau này chúng ta không lo thiếu đá năng lượng nữa.” Mấy con thú biến dị này chính là trợ thủ đắc lực để đào đá năng lượng.
Quý Khinh Việt mỉm cười không nói gì. Hắn cũng rất mong chờ, dù tỉ lệ sống sót của thú biến dị non vốn rất thấp.
“Vương Huyền, hôm nay thu hoạch khá tốt, cậu bảo với các anh em khác là thức ăn tìm được hôm nay sẽ chia thêm một phần cho người nhà của họ.” Dù sao hôm nay mọi người cũng vất vả rồi, nên bồi dưỡng một chút.
“Đúng rồi, tôi với lão Tần đi về trước, cậu dẫn người ở lại, chờ thu dọn xong xuôi thì về sau.” Hắn còn có việc bận nên cần phải quay về ngay.
“Rõ rồi thưa đoàn trưởng, anh cứ yên tâm.” Vương Huyền hớn hở chạy đi khoe với những người khác.
Quý Khinh Việt dẫn theo Trương Tử Nghị đi về phía khu vực người nhà của đoàn đánh thuê, thấy Bạch Tâm Nhiễm đang dùng một tay bóc vỏ măng.
“Tiểu Lưu, qua đây một chút.”
“Thưa đoàn trưởng, có chuyện gì không ạ?” Sao đoàn trưởng lại tới tận đây.
“Cậu giúp tôi gọi cô gái kia lại đây.” Quý Khinh Việt chỉ về hướng của Bạch Tâm Nhiễm.
Lưu Thất nhìn theo hướng tay của Quý Khinh Việt, thì ra là cô gái mình vừa dẫn tới: “Vâng, đoàn trưởng.”
Trương Tử Nghị cũng nhìn thấy Bạch Tâm Nhiễm: “Là cô gái mạnh mẽ đó sao, sao cô ấy lại ở đây?”
“Cô ấy tên là Bạch Tâm Nhiễm.”
“Hả, cái gì cơ?” Trương Tử Nghị đang mải đánh giá Bạch Tâm Nhiễm nên không nghe rõ hắn nói gì.
“Cô ấy có tên hẳn hoi, gọi là Bạch Tâm Nhiễm.” Quý Khinh Việt liếc nhìn Trương Tử Nghị lúc này đang ngẩn ngơ không biết nghĩ gì.
“Ồ.” Thì ra là đang giới thiệu tên.
“Này, đoàn trưởng của chúng tôi gọi cô qua kia kìa.”
Bạch Tâm Nhiễm đang cặm cụi bóc vỏ măng, nghe tiếng liền ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra là Tiểu Lưu người đã đưa cô tới đây: “Được, tôi dọn dẹp xong sẽ qua ngay.”
Cô thu dọn nốt phần còn lại rồi khoác sọt lên vai, đi về phía Quý Khinh Việt.
“Sao rồi, đi được chưa?”
“Ừ, đi thôi.” Thấy trong sọt đã có 3 củ măng, xem ra cô lại tìm được thêm chút đồ ăn rồi.
“Chào cô, tôi là Trương Tử Nghị, để tôi đeo giúp cô cho.” Nói rồi hắn định đỡ lấy cái sọt của Bạch Tâm Nhiễm.
“Không cần đâu, cái này nhẹ lắm, tôi tự làm được. Anh cứ gọi tôi là Bạch Tâm Nhiễm là được rồi.” Cô cảm ơn lòng tốt của hắn, vả lại sọt này thật sự không nặng.
“Vậy được.” Trương Tử Nghị không miễn cưỡng, vốn dĩ mục đích của hắn cũng không phải chuyện này.
Ba người đi tới trước một chiếc xe tải, bên trong đã có một người tài xế ngồi sẵn.
“Cô ngồi phía sau đi.” Nói xong, hắn ngồi vào ghế phụ.
Bạch Tâm Nhiễm vội vàng ngồi vào, ở ghế sau đã đặt sẵn một thứ gì đó bọc bằng vải đen, không nhìn rõ là vật gì.
Khi mọi người đã yên vị, xe bắt đầu khởi hành. Bạch Tâm Nhiễm như bà Lưu vào Đại Quan Viên, tò mò ngắm nghía khắp nơi trong xe.
(*) PC: Bà Lưu vào Đại Quan Viên: là tình tiết nổi tiếng trong Hồng Lâu Mộng. Câu này tương tự ví von ở VN là “nhà quê ra tỉnh”
Chiếc xe tải này không khác biệt mấy so với xe hiện đại, ghế ngồi không bọc da mà được bao bằng một loại vải khá tinh xảo và mềm mại. Không gian bên trong cũng rất rộng, hàng ghế sau có thể ngồi được bốn người.
Cô cẩn thận tìm xem đá năng lượng được đặt ở đâu, thì ra nó nằm ở đầu xe, bên trong một cái hộp nhỏ, đá năng lượng được đặt gọn trong đó.
Bên trong thế mà lại là một viên đá năng lượng màu xanh lá. Xem ra đoàn đánh thuê hạng hai này quả nhiên danh bất hư truyền, năng lượng dùng cho xe cũng là loại màu xanh lá cao cấp.
“Cô Bạch, sao cô lại đi thu thập một mình thế, người nhà cô đâu?” Trương Tử Nghị nhiệt tình hỏi thăm.
Trong lòng Bạch Tâm Nhiễm dấy lên sự cảnh giác, người này định làm gì đây, chẳng lẽ muốn tra hộ khẩu sao?
Nếu chỉ có cô và bố thì nói thật cũng chẳng sao, nhưng giờ lại có thêm Lục Hàn, ai mà biết kẻ thù của hắn có đang truy tìm tung tích khắp nơi hay không.
Cô không thể dễ dàng tiết lộ thông tin gia đình cho người khác nên liền hỏi lại: “Anh có việc gì không?”
Nhìn Bạch Tâm Nhiễm có vẻ căng thẳng, hắn đoán cô đã hiểu lầm: “Tôi chỉ hỏi thăm chút thôi, không có ý gì khác đâu, cô đừng sợ, nếu không muốn nói thì thôi vậy.”
“Ồ.” Nếu không cần phải nói thì tốt rồi.
Thấy Bạch Tâm Nhiễm thật sự không muốn nói, hắn hơi ngượng ngùng, nhưng nghĩ đến chuyện lát nữa định nói, hắn vẫn mở lời: “Tôi thấy sức lực của cô rất lớn, cô là người thức tỉnh hệ sức mạnh sao?”
“Không phải đâu, tôi chưa thức tỉnh kỹ năng nào cả, chỉ là sức lực có lớn hơn người bình thường một chút thôi.” Cô tự hỏi sao hắn lại biết sức mình lớn.
“Ồ, vậy sao?” Trương Tử Nghị hoàn toàn không tin lời cô. Hôm đó chính mắt hắn thấy cô quăng một gã đàn ông to lớn ra ngoài, chưa kể cô chưa từng qua huấn luyện bài bản mà cơ thể đã rất linh hoạt, tiềm năng phát triển sau này chắc chắn rất lớn.
“Tôi muốn hỏi chút, cô có từng nghĩ tới việc gia nhập đoàn đánh thuê chưa?”
Gia nhập đoàn đánh thuê? Cô ư? Sao có thể chứ, với điều kiện của cô thì chắc còn chưa chạm tới ngưỡng cửa của đoàn đánh thuê nữa là.
Không phải cô tự ti, mà là yêu cầu tuyển chọn của các đoàn đánh thuê vốn cực kỳ khắt khe.
“Chưa từng.” Bạch Tâm Nhiễm thẳng thắn trả lời.
“Cô thấy đoàn đánh thuê Liệt Hỏa của chúng tôi thế nào? Cứ yên tâm, đãi ngộ bên tôi rất tốt.” Trương Tử Nghị không vòng vo nữa mà vào thẳng vấn đề.
“Cái gì? Anh định mời tôi gia nhập đoàn đánh thuê của các anh á? Anh không bị sốt đấy chứ?”
Thấy Bạch Tâm Nhiễm nhìn mình như nhìn kẻ ngốc, Trương Tử Nghị suýt chút nữa nghẹn họng vì tức, lời hắn nói nghe không đáng tin đến thế sao?
Lúc này, Quý Khinh Việt ngồi phía trước lên tiếng: “Cậu ấy nói thật đấy, nếu cô đồng ý thì có thể gia nhập ngay lập tức.” Hắn chưa bao giờ nghi ngờ các quyết định của Trương Tử Nghị.
Thấy Quý Khinh Việt cũng nói vậy, Bạch Tâm Nhiễm biết đây không phải chuyện đùa, lúc này cô mới bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
Đoàn đánh thuê vốn chỉ thu nhận những người thức tỉnh hoặc có thân thủ lợi hại. Sau khi gia nhập còn được phân nhà, thậm chí có thể dọn về khu an toàn để sinh sống.
Chuyện tốt từ trên trời rơi xuống như vậy lại trúng ngay đầu cô, quả thật khiến người ta không thể không vui mừng.
Nhưng cô phải bình tĩnh, không thể vì nhất thời kích động mà đồng ý ngay được, cô không thể gia nhập đoàn đánh thuê.
Trên người cô có bí mật không thể để ai phát hiện. Tuy không gian của cô chỉ là một không gian khá vô dụng, không chứa được vật gì lớn, nhưng nếu để người khác biết được, họ sẽ không nghĩ đơn giản như thế.
Dù điều kiện của đoàn đánh thuê rất hấp dẫn, cô vẫn phải từ chối: “Xin lỗi nhé, gia đình tôi có tình huống đặc thù nên không thể gia nhập đoàn đánh thuê được. Tôi xin nhận tấm lòng của anh, cảm ơn nhé!”
Trương Tử Nghị không ngờ lại có người từ chối gia nhập đoàn đánh thuê, ngay cả Quý Khinh Việt cũng thấy ngạc nhiên. Tuy nhiên hắn cũng không nói gì thêm, suy cho cùng thì mỗi người đều có chí hướng riêng.
Thấy cô quyết đoán như vậy, Trương Tử Nghị cũng không khuyên thêm nữa.
Bạch Tâm Nhiễm thấy không ai lên tiếng thì càng thêm thoải mái. Cô nhìn ra cửa sổ, những rặng cây cao lớn xanh mướt lướt nhanh qua tầm mắt, thấp thoáng đâu đó là bóng dáng của những người đi nhặt đồ.
Ngồi trong xe, Bạch Tâm Nhiễm cảm thán muôn vàn. Chỉ mới hai ngày trước thôi, cô cũng là một trong số họ, phải kéo cái thân thể mệt mỏi này bôn ba khắp nơi chỉ để đổi lấy miếng ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

