Cô tìm đúng phương hướng, khi ra đến nơi thì thấy rất nhiều người nhặt rác đang nghỉ ngơi.
Vẻ mặt họ đầy vẻ nôn nóng, họ tiến đến ngồi trước một đám người rồi vểnh tai nghe ngóng.
Hóa ra sau khi đào măng xong, họ định đi nơi khác xem thử thì đột nhiên nghe có người hô có chuột tre biến dị. Thế nhưng đợi mãi chẳng thấy đâu, họ cũng không dám đi vào trong, khoảng nửa giờ sau mới thấy có người từ bên trong đi ra.
Thì ra là đoàn trưởng đoàn đánh thuê Liệt Hỏa đã kịp thời chạy đến ngăn cản lũ chuột tre biến dị, không để chúng chạy thoát ra ngoài.
Để đảm bảo an toàn, họ vẫn đang kiểm tra bên trong, nói rằng khi nào hết nguy hiểm mới cho phép mọi người rời đi.
Bọn họ vừa muốn đi đào măng lại vừa sợ hãi, nên mọi người đang cùng nhau bàn bạc cách giải quyết.
Nghe được tin tức mình cần, Bạch Tâm Nhiễm không ngồi nữa mà nhìn về phía những người đang canh gác cách đó không xa rồi đi tới.
“Xin hỏi, những người bên trong có ai bị thương không vậy?” Cô cũng không biết người cùng mình đi vào lúc nãy đã chạy ra được chưa.
“Không có đâu, đoàn trưởng chúng tôi đến rất kịp thời.” Người nhà của họ cũng ở bên trong, tình hình lúc nãy đúng là rất nguy hiểm.
“Vậy tôi muốn về nhà trước, có được không?” Hiện tại cô đang bị thương nên không muốn đi đào măng nữa.
“Chuyện này tôi cũng không rõ, hay là cô đợi một chút đi, chắc đoàn trưởng sắp ra rồi đấy.” Vì không thấy dặn dò là không được về nhà nên chắc là đi được thôi.
“Tôi…” Bạch Tâm Nhiễm còn chưa kịp nói hết câu thì thấy người thanh niên vừa rồi còn mang vẻ mặt lạnh lùng bỗng cười hì hì reo lên: “Đoàn trưởng về rồi!”
Cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, ánh mắt vừa vặn chạm phải cái nhìn của Quý Khinh Việt.
Quý Khinh Việt không ngờ người này lại xuất hiện ở đây. Lúc hắn chạy tới, đúng lúc nhìn thấy bóng dáng cô đang bị một con chuột tre biến dị đuổi theo phía sau.
Khi Vương Huyền kêu lên xong, hắn cũng không thấy cô dừng lại, dù muốn giúp cũng chẳng kịp nữa. Lúc đó hắn còn thấy hơi tiếc nuối cho một cô gái đặc biệt như vậy, cứ ngỡ sẽ không bao giờ gặp lại, chẳng ngờ cô đã an toàn trở về.
Vốn dĩ bọn họ có thể đối phó được, không ngờ lại đụng trúng ổ chuột tre biến dị khiến tất cả chúng tràn ra ngoài, làm mọi người không kịp trở tay.
Lũ chuột tre thấy đánh không lại liền bỏ chạy, mới dẫn đến một loạt biến cố.
Thấy cô người đầy máu, có vẻ bị thương không nhẹ, hắn hỏi: “Cô có sao không?”
“Tôi không sao.” Cô liếc nhìn những người phía sau hắn, mấy người đi cùng cô lúc nãy đều có mặt đông đủ, trên người chỉ bị trầy xước nhẹ. Thấy vẻ mặt họ tươi cười, tay lại xách theo bao tải, xem ra thu hoạch cũng không tệ.
“Vậy thì tốt. Cô tìm tôi có việc gì à?” Nếu đối phương đã không muốn nói thì hắn cũng chẳng tiện hỏi nhiều về vết thương.
“À, tôi đến hỏi một chút, tôi định đi về rồi, không biết có được đi chưa.” Nếu hắn đã về thì chắc là không vấn đề gì nữa.
“Đương nhiên là được, tôi thấy cô đang bị thương, hay là ngồi xe của chúng tôi về đi.” Dù sao cũng do bọn họ sơ suất gây ra, coi như là bù đắp vậy.
“Đúng rồi, đồ đạc của cô đâu?” Thấy cô chỉ đeo mỗi cái gùi không, chắc chắn là đã làm mất đồ rồi.
“À, mấy thứ đó bị tôi đánh rơi trên đường chạy trốn rồi, cũng chẳng biết mất ở đâu. Trên đường về vì sợ gặp lại chuột tre biến dị nên tôi không dám đi tìm.” Cô thầm trách sao mình lại quên lấy đồ từ không gian ra.
“Hay là thế này, chúng tôi vẫn còn việc phải xử lý, để tôi bảo người đi tìm giúp cô nhé!” Dù sao cũng là đồ ăn, nếu mất sạch thì chẳng phải hôm nay đi công cốc sao.
“Không cần đâu, các anh cứ lo việc của mình đi, dù sao cũng chẳng có bao nhiêu đồ.” Cô không dám để họ đi tìm, vì đã thu hết vào không gian rồi, nhỡ đâu tìm không thấy thì biết giải thích sao đây?
“Được rồi.” Hắn thầm nhủ sẽ dặn mọi người chú ý một chút, biết đâu lại tìm thấy.
“Tiểu Lưu, cậu thông báo cho mọi người là có thể đi được rồi, hiện tại đã an toàn. Nhưng tốt nhất là đừng đi sâu vào trong rừng trúc đấy.” Quý Khinh Việt gọi Lưu Thất đang đứng gác lại dặn dò.
Quý Khinh Việt đang định rời đi thì sực nhớ ra điều gì: “Đúng rồi, con chuột tre biến dị kia đâu rồi, sao không thấy vậy? Cô đã giết nó hay là để nó chạy mất rồi?”
Bạch Tâm Nhiễm vừa mới thở phào một hơi lại sững người. Cô phải trả lời thế nào đây, nói thế nào mới không khiến hắn sinh nghi?
Nếu nói đã giết thì không thấy thi thể, mà bảo vứt xác đi rồi thì sợ hắn lại tưởng cô bị ngốc mất.
“Sao vậy, có gì không đúng à?” Thấy vẻ mặt cô do dự, hắn thầm nghĩ không lẽ nó đã chạy mất rồi.
Suy nghĩ một chút, cô trả lời: “Con chuột tre đó bị tôi giết rồi, thi thể cũng bị tôi vứt đi luôn.”
“Vứt rồi? Cô cứ thế vứt đi mà không mang về sao?” Quý Khinh Việt có chút kích động hỏi. Xác thú biến dị đối với người ở Khu Lều Trại mà nói là thứ cực kỳ giá trị, sao có thể có người vứt bỏ được chứ?
Hắn nhớ rõ cô gái này sức lực rất lớn, cho dù bị thương thì chắc cũng vẫn kéo nó về được mà.
“Vâng, vứt rồi. Bả vai tôi bị thương, căn bản không mang về nổi nên mới bỏ lại.” Bạch Tâm Nhiễm trả lời rất quả quyết, nếu không phải cô đã thu cái xác vào không gian thì có lẽ chính cô cũng tin vào lời mình nói.
Nhìn vẻ mặt cam đoan là thật của cô, Quý Khinh Việt không hề nghi ngờ: “Để tôi bảo người tìm về cho, nó đáng giá không ít điểm tích lũy đâu, vứt đi thì phí quá.”
“Thực sự không cần đâu, tôi đã kiểm tra rồi, thịt của nó không ăn được, trong bụng cũng chẳng có gì. Đến cả lớp da tôi đâm bao nhiêu nhát cũng chẳng hề hấn gì, huống chi tôi cũng không nhớ đã vứt ở đâu, để người của anh đi tìm thì phiền quá.”
Bạch Tâm Nhiễm chỉ sợ mình trả lời chậm một chút là hắn sẽ dẫn người đi tìm ngay. Thực ra cô rất muốn nói là nó đã chạy mất, nhưng lại sợ họ thấy không an toàn rồi lại đòi đi lùng sục để giết cho bằng được, thế thì càng phiền hơn, chi bằng cứ bảo đã giết cho xong chuyện.
Thấy Bạch Tâm Nhiễm kiên trì như vậy, Quý Khinh Việt cũng không thắc mắc thêm nữa, chỉ cần nó chết rồi là được.
“Cô tên là gì? Gặp nhau mấy lần rồi mà tôi vẫn chưa hỏi tên cô nữa.”
“Tôi là Bạch Tâm Nhiễm.” Cô lập tức đáp lời, chỉ cần hắn không hỏi về chuyện con chuột tre biến dị kia nữa thì hỏi gì cô cũng nói.
“Được, nếu cô đã không muốn tìm lại đồ cũ thì cứ đi theo người nhà của đoàn đánh thuê chúng tôi tìm thêm chút gì đó đi. Đến lúc đi, tôi sẽ cho người tới thông báo cho cô.” Hắn cũng không muốn để cô phải ra về tay trắng.
“Vâng, cảm ơn đoàn trưởng Quý.” Cô không từ chối lòng tốt của hắn nữa, dù sao bộ dạng hiện tại của cô trông cũng thực sự thảm hại.
Quý Khinh Việt gật đầu chào Bạch Tâm Nhiễm rồi quay người rời đi, hắn vẫn còn việc cần giải quyết.
Quả nhiên, chưa đầy 10 phút sau, nhóm Lão Tần đã đi ra.
“Đoàn trưởng, lần này có tới mười ba con chuột tre biến dị con, còn có cái này nữa.” Hắn mở lòng bàn tay ra, lộ ra mấy viên đá năng lượng lấp lánh, trong đó thế mà còn có cả viên màu vàng.
“Tốt lắm, mau chóng cất chúng cho kỹ. Lũ thú này chắc mới sinh được vài ngày, phải chăm sóc thật cẩn thận, không được để xảy ra sai sót gì đâu.” Thú biến dị non vốn rất khó tìm.
Hắn lấy hai viên đá năng lượng màu trắng đưa cho Lão Tần rồi dặn: “Hãy nghiền nát hai viên này thành bột rồi trộn vào quả sữa, nếu có gì bất thường thì phải báo cho tôi ngay.”
Quả sữa chứa loại chất lỏng giống như sữa, là thức ăn tốt nhất dành cho thú non mới sinh. Tuy nhiên, loại quả này cực kỳ khó tìm, bọn họ cũng không có nhiều.
“Tôi biết rồi.” Lão Tần nhận lấy đá năng lượng, ôm bầy thú non rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

