Nhắc đến đá năng lượng, cô chợt nhớ mình cũng đang có một viên. Lần trước khi giết châu chấu biến dị, cô đã nhặt được nó, tuy kích thước hơi nhỏ nhưng giá trị năng lượng cũng đạt tới 453.
“Nếu chỉ thuê xe thì nên trả bao nhiêu điểm điểm tích lũy cho mỗi người là hợp lý ạ?” Cô sợ trả ít quá thì khó coi, mà trả nhiều quá thì mình lại thiệt.
“Cứ trả 20 điểm tích lũy một ngày là được. Còn về phần ăn uống, chỉ cần bao cho cả nhà họ một bữa no thôi, không cần lo cơm nước cả tháng đâu.” Thời buổi này nhà ai cũng khó khăn, dù là thuê người hay đến nhà người khác dùng bữa thì đa số đều phải tự mang theo đồ ăn.
“Vâng, cứ quyết định vậy đi ạ.” Thật may là có chú Vương, nếu không cô cũng chẳng biết phải tìm ai giúp đỡ.
“Bé Nhiễm, con có cần thêm gì nữa không?” Nhân lúc trời còn sớm, ông định đi tìm người luôn cho cô.
“Vâng, con vẫn còn muốn mua thêm vài món đồ nữa.” Cô vẫn còn khá nhiều thứ cần sắm sửa.
“Thiến Thiến, con mau đi gọi bà nội ra đây, bảo là bé Nhiễm muốn mua đồ.” Ông nhìn Vương Thiến cứ dán mắt vào Bạch Tâm Nhiễm, thầm trách con bé thật chẳng có chút tiền đồ nào.
Vương Thiến có chút không vui, cô ấy vẫn chưa kịp trò chuyện cho thỏa thích với Nhiễm Nhiễm mà.
Bạch Tâm Nhiễm nhận ra vẻ mặt miễn cưỡng của cô bé nên lên tiếng: “Chú Vương bận giúp tớ lo việc, cậu mau đi gọi bà Lý đi. Sáng mai tớ sẽ nhờ chú dẫn cậu sang nhà tớ chơi, cứ bảo là tớ thuê cậu tới phụ giúp xây nhà và có trả điểm điểm tích lũy, chắc chắn mẹ cậu sẽ không phản đối đâu. Lúc đó tớ sẽ chơi với cậu sau.”
“Thật sao? Vậy chúng ta quyết định thế nhé!” Thật tốt quá, vậy là cô ấy sắp được sang nhà Nhiễm Nhiễm chơi rồi.
“Ừ, không lừa cậu đâu.” Bạch Tâm Nhiễm mỉm cười, trông con bé thật chẳng khác gì một đứa trẻ.
Thấy Bạch Tâm Nhiễm hứa như vậy, cô bé lập tức hăng hái chạy đi gọi người.
Nhà bà Lý cũng nằm trong khu an toàn nhưng ở phía rìa bên ngoài, chỉ đi vài phút là tới.
Quả nhiên một lúc sau, Vương Thiến đã lôi kéo bà Lý đi tới, miệng không ngừng giục giã: “Bà nội nhanh lên chút đi, Nhiễm Nhiễm đang sốt ruột chờ bà kìa.”
“Cái con bé này, không thể chậm lại một chút sao? Bộ xương già này của tôi sắp rã ra từng mảnh rồi đây.” Dù ngoài miệng than vãn nhưng bước chân bà lão vẫn không hề chậm lại chút nào.
Bạch Tâm Nhiễm vội vàng tiến tới đỡ lấy bà Lý đang thở dốc: “Làm phiền bà quá, khiến bà phải vất vả rồi.”
“Nói ngốc nghếch gì thế, bà đang làm ăn mà.”
“Mẹ, vậy con đi trước đây.” Thấy mẹ đã đến, chú Vương cũng cáo từ để đi lo việc của mình.
“Đi đi.” Bà lão xua tay, chẳng buồn để ý đến con trai.
“Bé Nhiễm, lần này con định mua món gì nào?” bà Lý bước đến quầy hỏi.
“Để con đổi mấy thứ này lấy điểm tích lũy rồi mới tính tiếp ạ.” Cô muốn xem thử mình đổi được bao nhiêu điểm.
Cô lấy từ trong sọt ra hai túi thịt, cùng với tứ chi và lớp vỏ ngoài của châu chấu biến dị. Trong không gian vẫn còn mấy lạng thịt phóng xạ thấp, cô tạm thời chưa muốn bán, nếu vẫn chưa đủ điểm thì cô mới tính đến chuyện bán măng sau.
“Bà xem giúp con xem chỗ này đổi được bao nhiêu nhé. Túi nhỏ này là thịt chân châu chấu biến dị, còn túi lớn này là thịt ức.” Mỗi bộ phận khác nhau thì giá cả cũng có sự chênh lệch.
“Vẫn như cũ thôi, thịt bụng 100 điểm tích lũy một lạng, thịt chân săn chắc hơn nên giá 110 điểm tích lũy.” Nói xong, bà lão bắt đầu kiểm tra rồi đem đi cân.
“Chỗ này sáu lạng, được 600 điểm tích lũy, túi kia ba lạng là 330 điểm tích lũy. Bộ vỏ này nhỏ quá nên chẳng đáng bao nhiêu, thôi thì lấy 20 điểm nhé. Còn mấy cái chân này có thể dùng làm vật liệu lò xo, nhưng hơi bé nên bà tính 15 điểm một cái. Tổng cộng của cháu là 1010 điểm tích lũy.”
Đứa trẻ này dạo này vận may tốt thật, lần nào cũng có thịt mang đến, trong khi khối người cả năm trời còn chẳng kiếm nổi một mẩu.
Ừm, cũng không tệ, chủ yếu là nhờ thịt bán được giá. Số điểm tích lũy này chắc là đủ để sắm sửa những thứ còn thiếu rồi.
“Cho con mười ống dịch dinh dưỡng, kem và bàn chải đánh răng, hai chiếc đồng hồ trung cấp và một cái máy khử mùi. Trước mắt con lấy bấy nhiêu thôi.” Cô định bụng nếu lát nữa còn dư điểm thì sẽ mua thêm máy sấy khô sau.
“Mười ống dịch dinh dưỡng giá 50 điểm tích lũy, kem và bàn chải đánh răng hết 6 điểm tích lũy. Ở đây bà có cả đồ cũ đấy, con có muốn lấy không? Chứ đồng hồ mới bây giờ một chiếc phải 100 điểm tích lũy cơ, đây là loại mới được cải tiến rồi.” Đồ mới đúng là hơi đắt.
“Sao đắt thế ạ? Trước đây chẳng phải chỉ có 70 điểm tích lũy thôi sao?” Không ngờ vật giá lại tăng vọt như vậy, nếu không phải loại cao cấp nhất có giá tới mấy trăm điểm thì cô đã chọn mua loại tốt nhất luôn rồi.
“Loại này bây giờ dùng tiện lắm, chỉ cần rạch một vết nhỏ trên động thực vật rồi dùng đồng hồ quét qua một lượt là xong. Như vậy con sẽ tiết kiệm được khoản tiền mua dao kiểm tra.” Dù sao thì một con dao kiểm tra loại tốt cũng đã tốn mất 45 điểm tích lũy rồi.
Tính toán kỹ lại thì thấy cũng không hề đắt, cô gật đầu: “Vậy con lấy hai chiếc ạ.”
Cô muốn mua cho bố một chiếc, sau này có việc gì thì gọi điện liên lạc cũng thuận tiện hơn.
“Còn về máy khử mùi, loại chỉ dùng pin năng lượng mặt trời là 300 điểm tích lũy, còn loại đa năng có thể dùng cả đá năng lượng nữa thì giá 500 điểm tích lũy. Con muốn lấy loại nào?” Bất kể ở thời đại nào, những thiết bị máy móc này vẫn luôn đắt đỏ.
Bây giờ đang là tháng 8, trời vẫn còn rất nóng, nắng gắt nên dùng pin năng lượng mặt trời là hoàn toàn ổn.
Nhưng nếu đến tháng 10, trời bắt đầu chuyển lạnh, mùa đông kéo đến thì nắng sẽ lúc có lúc không, khi đó pin mặt trời sẽ không còn hiệu quả nữa. Xét về lợi ích lâu dài thì mua loại đa năng vẫn là có hời nhất.
“Vậy con lấy loại đa năng, lấy thêm một tấm pin năng lượng mặt trời nữa ạ.” Đã quyết định mua thì cô cũng không muốn tiết kiệm chút điểm điểm tích lũy lẻ cho tấm pin làm gì.
“Được, bà lấy cho con ngay đây.” Bà lão thầm nghĩ bé Nhiễm này hào phóng thật, lát nữa bà sẽ bớt cho cô vài điểm tích lũy.
“Thiến Thiến, vào đây phụ bà một tay nào.” Bà Lý mở cánh cửa phía sau ra, lát sau bà bê ra một chiếc hộp giấy cao nửa người, theo sau là Vương Thiến cũng đang ôm hai cái thùng nhỏ.
Bạch Tâm Nhiễm thấy vậy vội vàng chạy lại đỡ lấy.
“Già rồi, chẳng làm được việc gì nữa, mới bê có mấy món đồ mà đã không xong rồi.” Bà lão ngồi xuống nghỉ một lát cho hồi sức.
“Bà nội của con chẳng già chút nào đâu ạ.” Vương Thiến đứng bên cạnh vội vàng nói lời ngọt ngào.
“Cái miệng con chỉ được cái dẻo quẹo.” Bà Lý cười hớn hở.
Bạch Tâm Nhiễm cũng không muốn xen ngang cuộc trò chuyện của hai bà cháu, không khí này khiến cô cảm thấy thật ấm áp.
Sau khi nghỉ ngơi một chút, bà lão mới đưa đồ cho Bạch Tâm Nhiễm: “Con xem qua đi, mỗi tấm pin năng lượng mặt trời là 50 điểm tích lũy, tổng cộng của con hết 806 điểm tích lũy tất cả.”
“Bà nội, Nhiễm Nhiễm mua nhiều đồ như vậy, bà bớt cho cậu ấy một chút đi mà.” Tuy không hiểu sao Nhiễm Nhiễm lại lợi hại đến mức giết được cả thú biến dị, nhưng điều đó cũng không ngăn được việc cô bé muốn bà mình giảm giá.
“Cái con bé này, bà đã để giá thấp nhất rồi đấy.” Nói thì nói thế nhưng bà lão vẫn hào phóng xóa đi số lẻ cho cô.
“Bé Nhiễm, con cứ trả 800 điểm tích lũy là được. Trừ đi số tiền mua đồ, bà còn phải trả lại cho con 210 điểm tích lũy nữa, con xem có đúng không?” Bà Lý mỉm cười nói với cô.
“Vâng đúng rồi, con cảm ơn bà ạ.” Bạch Tâm Nhiễm cũng rất vui vẻ, trước đó cô vốn đã có 593 điểm tích lũy rồi.
“Nhiễm Nhiễm, mau đeo thử chiếc đồng hồ mới vào đi, để còn kết bạn với tớ nữa chứ.” Vương Thiến nhanh nhảu đưa chiếc đồng hồ sang.
Đó là một chiếc vòng tay màu bạc trông như bằng sắt, ở giữa có một mặt tròn nhỏ, vẻ ngoài rõ ràng là cao cấp hơn hẳn chiếc đồng hồ cũ cô đang đeo.
Vừa bấm nút, một màn hình ánh sáng liền hiện ra trước mắt, hóa ra là công nghệ cảm ứng. Chẳng trách nó lại đắt như vậy, nhưng quả thật là rất đáng đồng tiền bát gạo.
Cô tháo chiếc đồng hồ quang não cũ ra, quét nhẹ một cái là toàn bộ thông tin đã được chuyển sang máy mới, đồng thời dữ liệu trên máy cũ cũng biến mất hoàn toàn. Thật sự là quá mức tiên tiến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)