Con giun ẩn dưới lòng đất, vốn đang chờ thức ăn tự rơi vào miệng, kết quả chờ mãi vẫn chẳng thấy đâu. Nó vẫn ngửi được mùi hấp dẫn ngay phía trên, mà chút trí khôn ít ỏi của nó dường như đều dùng cho việc săn mồi, nên bắt đầu trở nên nóng nảy.
Nó mở rộng miệng hố, vậy mà thức ăn vẫn không rơi xuống, cuối cùng con giun không nhịn nổi nữa, trực tiếp thò đầu lên định cắn lấy con mồi.
Ngay khoảnh khắc đầu con giun xuất hiện, đội viên mai phục lập tức kéo mạnh sợi dây, hai con ngỗng bị nhấc bổng lên.
Không muốn để thức ăn chạy mất ngay trước mắt, con giun lập tức dựng nửa thân trên lên định ngoạm lấy, mà đúng lúc phần lớn cơ thể nó lộ ra khỏi mặt đất, các đội viên từ bốn phía lao tới.
Trận chiến chính thức bắt đầu.
Mạnh Vân từ đầu tới cuối đều không chịu ngồi xuống, cô đứng trong văn phòng, mắt không rời khỏi màn hình camera giám sát, trong lòng không ngừng dâng lên đủ loại cảm xúc hỗn loạn.
Đêm tối đen như mực, chỉ có ánh đèn đường lờ mờ chiếu sáng một góc nhỏ, lờ mờ có thể thấy bóng dáng Văn Tranh và mọi người ẩn nấp, còn lại hoàn toàn chẳng nhìn rõ.
Ngay cả hai đội viên ở lại trực cũng dần thả lỏng, nhưng cô vẫn không chịu dời mắt.
Cho tới khi hành động bắt đầu.
Mặt đất nứt ra, lộ chiếc hố sâu luôn xuất hiện trong ác mộng của cô mỗi đêm.
Con giun thò đầu lên, cũng chính là thứ đã cướp đi con trai cô trong giấc mơ vô số lần.
Từ ngày giun bùng phát đến nay, cho dù có tránh né thế nào, thì gần như ai cũng đã từng tận mắt nhìn thấy giun.
Mạnh Vân cũng không ngoại lệ. Trước đây mỗi lần nhìn thấy chúng, cô chỉ biết sợ hãi, chỉ muốn ôm con bỏ chạy.
Nhưng giờ phút này, nhìn con quái vật màu vàng đất trên màn hình, cô chỉ muốn lao tới xé xác nó thành ngàn mảnh.
Trận chiến còn thuận lợi hơn cả tưởng tượng, sau khi xác nhận máu ăn mòn của giun hoàn toàn không gây hại cho đồ bảo hộ, mọi người chiến đấu càng không còn e dè gì nữa.
Khi trận chiến kết thúc, hai đội viên ở lại phòng giám sát reo hò vui sướng, trên mặt tràn đầy nụ cười rạng rỡ.
Một người quay đầu định uống ngụm nước, kết quả lập tức giật mình.
Mạnh Vân tóc tai rũ rượi, hai nắm tay siết chặt, toàn thân run nhè nhẹ.
Đừng nói là xảy ra chuyện gì chứ…
Người đội viên không dám tùy tiện chạm vào cô, chỉ đứng cách xa hai bước, cẩn thận lên tiếng:
“Chị Mạnh, đội trưởng họ đánh xong rồi, chị ngồi nghỉ chút đi.”
Mạnh Vân nghe tiếng thì quay đầu lại, đôi mắt hơi đỏ của cô như đang cháy lên ngọn lửa, giọng khàn khàn hỏi:
“Tôi phải luyện bao lâu mới có thể mạnh được như đội trưởng Văn?”
“Hả?”
Người đội viên sững người.
Trên gương mặt Mạnh Vân không hề có chút mất tỉnh táo nào, thậm chí ánh mắt còn kiên định ngoài dự đoán.
Lúc này cậu mới nhận ra, mình đã quá xem thường người phụ nữ ấy.
“Ý thức chiến đấu của đội trưởng, không phải người bình thường có thể so được, nhưng nếu chị Mạnh chịu được khổ, thì tính cả thời gian huấn luyện ở đội tuần tra lẫn trong căn cứ của bọn em, chắc khoảng hai tháng.”
“Được.”
Mạnh Vân thẳng lưng bước ra ngoài cửa.
“Tôi sẽ về dưỡng sức cho tốt trước.”
Cô đã khôi phục dáng vẻ trước khi xảy ra chuyện, thậm chí còn nhiều thêm vài phần cứng cỏi.
Động tĩnh trận chiến khá lớn, những người từng đánh giun trước đây nghe thấy đều chạy tới hỗ trợ. Đợi họ tới nơi, thì Văn Tranh và mọi người đã bắt đầu lột da giun rồi.
Trong số đó có một đầu bếp chủ động nhận việc, lột cực kỳ khéo, hoàn toàn không làm rách da. Mọi người cũng chẳng hỏi lột da giun để làm gì, ngược lại có người buột miệng:
“Da lột ra còn dùng được, thế thịt giun có ăn được không?”
“Căn cứ không thông báo gì cả, họ chỉ bảo giết xong thì tiêu hủy ngay, chắc là không ăn được đâu.”
“Mấy người cũng dám nghĩ thật. Máu giun có độc đó, thịt này mà dám bỏ vào miệng à?”
Văn Tranh cười như không cười nhìn họ:
“Đừng quên, đám giun này từng ăn thịt người đấy.”
Tất cả lập tức im bặt, chỉ hận không thể tự tát mình một cái.
Sao lại quên chuyện đó được chứ.
Sau khi xác nhận biện pháp dụ mồi có hiệu quả, Văn Tranh theo lệ thường viết một bản báo cáo chi tiết quá trình thực hiện, đồng thời gửi thêm một bản về hiệu quả sử dụng đồ bảo hộ.
Khoảng thời gian tiếp theo, hai con ngỗng trắng sống cuộc đời lúc như thiên đường lúc như địa ngục.
Ngày nào cũng được cho ăn uống đầy đủ, nhưng mỗi lần lại bị đem ra làm mồi nhử, đối mặt nguy cơ mất mạng.
Những sinh vật gần đây bị giun tấn công, đều từng phơi nhiễm trong màn sương trắng thời gian dài, điều này có thể đồng nghĩa với việc, những đối tượng đó dễ bị giun nhắm tới hơn.
Trong khoảng thời gian ấy, căn cứ cũng công bố thông báo chi tiết về sương trắng, đường hầm dưới lòng đất và phương pháp chiến đấu dụ giun.
Phần liên quan tới sương trắng không nói quá nhiều, chỉ nhắc người dân chú ý đề phòng, để nếu lần sau xuất hiện còn biết cách tự bảo vệ.
Đường hầm dưới lòng đất thì quá khó phòng bị, trước mắt chỉ có thể nâng cao cảnh giác.
Trong căn cứ đã có máy móc dùng để phát hiện dao động của giun, nhưng chi phí chế tạo quá cao, hiện đang gấp rút nghiên cứu phương án giảm giá thành để sản xuất hàng loạt.
Nội dung về phương pháp chiến đấu, không chỉ bao gồm kinh nghiệm của Văn Tranh, mà còn có thành quả nghiên cứu của căn cứ, cùng kinh nghiệm chiến đấu do các đội khác gửi lên, tất cả được tổng hợp thành sổ tay chiến đấu mới.
Những phương pháp này, giúp nâng cao đáng kể khả năng chiến đấu ở các nơi, số người gặp nạn giảm xuống, còn số giun bị tiêu diệt thì tăng lên.
Sau khi quét sạch toàn bộ giun trong khu vực phụ trách, nhóm của Văn Tranh có thể quay về căn cứ.
Họ dự định xử lý xong chuyện Hồng Ô Tử rồi mới lên đường.
Khi số lượng giun dần giảm bớt, cư dân trong khu dân cư cũng chịu ra ngoài hái Hồng Ô Tử trở lại, từng sọt từng sọt được cân rồi chuyển tới căn cứ.
Người dân ngày đêm mong ngóng, cuối cùng cũng chờ được lô thuốc bổ máu đặc hiệu đầu tiên dành cho đại chúng.
Ngay khi có thông báo, ai nấy đều sốt ruột không chờ nổi, trời còn chưa sáng hẳn đã ra khỏi nhà xếp hàng ở điểm đổi thuốc được chỉ định.
Trên đường họ không khỏi nhìn thấy nhóm Văn Tranh đang huấn luyện, cùng những cư dân đi theo học, trong đó có cả Mạnh Vân.
Đối với việc Mạnh Vân tham gia luyện tập, mọi người không có nhiều ý kiến trái chiều, thậm chí còn không ít người hiểu và khâm phục cô, chỉ là lúc trò chuyện thường ngày khó tránh khỏi đôi ba câu bàn tán.
Giờ họ nhìn sang, chỉ vì nghe nói Văn Tranh sắp quay về căn cứ.
Đến lúc đó các học viên này sẽ thế nào? Tiếp tục tự luyện tập hay theo tới căn cứ?
Những tiếng xì xào ấy nhanh chóng biến mất hoàn toàn, khi thuốc cầm máu được đưa tới, toàn bộ sự chú ý của mọi người đều dồn lên đống lọ thuốc kia.
Ai nấy đều không ngừng tính toán trong đầu, xem số Hồng Ô Tử mình hái được thời gian qua, có thể đổi bao nhiêu thuốc.
Chỉ còn ít ngày nữa là tới Tết.
Bầu không khí hôm nay, gần như chẳng khác gì đón năm mới.
Sau khi thuốc được phân phát xong, Văn Tranh và mọi người dự định cùng đoàn vận chuyển thuốc quay về căn cứ.
Cư dân trong khu chung cư đều mang theo chút quà nhỏ tặng họ, để cảm ơn vì sự bảo vệ suốt thời gian qua. Còn những người muốn tiếp tục học chiến đấu, Văn Tranh cũng đã sắp xếp ổn thỏa.
Sau khi dặn dò kỹ càng, cả nhóm lên đường trở về.
Đã quá lâu không quay lại căn cứ, lúc về mới phát hiện nơi này thay đổi không ít, nhưng chẳng ai còn tâm trạng để ý những khác biệt đó, mọi người đều vội vã chạy về nhà muốn gặp người thân.
Biết con trai sắp trở lại, Văn Hoa Huy và Sử Y đặc biệt xin nghỉ nửa ngày, chuẩn bị sẵn cơm nước chờ trong nhà.
Vừa thấy Văn Tranh trở về, họ lập tức kéo anh lại hỏi han đủ điều.
Cuối cùng, Sử Y trầm ngâm một lúc, rồi hơi buồn bã nói với con trai:
“Hôm nay mẹ với bố hình như nhìn thấy Quan Sơn trong căn cứ, chính là cậu nhóc trước đây ở đội tuần tra khu dân cư, ngày nào cũng đi theo con ấy… tay của cậu ấy…”
“Mẹ, con biết rồi.”
Văn Tranh lập tức tiếp lời.
“Mẹ nhìn thấy cậu ấy ở đâu? Ngày mai con sẽ đi tìm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)