Mấy đội viên ngồi trong phòng nhỏ giọng trò chuyện, từ những cư dân vừa rời đi cho tới chính sách mới của căn cứ, thi thoảng họ lại liếc nhìn Văn Tranh.
Thấy vẻ mặt anh nghiêm nghị, mọi người ra hiệu cho nhau, xem ai sẽ đi hỏi thử anh đang phiền lòng điều gì.
“Đội… đội trưởng, anh…”
“Hôm nay nhiệm vụ không nặng, cậu ra ngoài tìm thử xem có ai bán gia cầm không, gà vịt ngỗng gì cũng được, phải còn sống, tốt nhất là loại từng hoàn toàn tiếp xúc với sương trắng hôm đó.”
Văn Tranh nói liền một hơi, trực tiếp giao nhiệm vụ.
“Đội trưởng, anh định chủ động tấn công sao?”
Mấy đội viên nghe ý của Văn Tranh, thì hiểu anh muốn chủ động săn giun.
Trong lúc cảm giác căng thẳng vì sắp phải đối mặt nguy hiểm dâng lên, trong lòng họ cũng xuất hiện cảm giác hưng phấn vì sắp được chiến đấu.
Khoảng thời gian này đã có cư dân chết ngay trước mắt họ, dù ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng ai cũng cực kỳ khó chịu.
Cho dù đây là tình huống đột phát do giun tiến hóa, cấp trên cũng không trách cứ quá nặng, nhưng với họ, đó vẫn là thất bại trong việc bảo vệ dân thường.
Hơn nữa lâu rồi không chiến đấu, cảm giác như kỹ năng vất vả rèn luyện sắp bị mai một.
Nghe Văn Tranh nói vậy, trong lòng họ nhiều hơn cả vẫn là khát vọng chiến đấu.
“Đám giun này bị chúng ta đánh sợ nên mới trốn dưới đất đánh lén, chúng ta không thể cứ luôn ngồi chờ chết mãi được, đợi thêm nhiều giun nở ra nữa thì càng phiền, đương nhiên phải phản công rồi.”
Văn Tranh nheo mắt nhìn mặt đất bên ngoài cửa sổ.
“Vậy chúng ta cần chuẩn bị gì?”
Mấy đội viên ai nấy đều nóng lòng muốn thử sức.
Văn Tranh quay đầu lại mỉm cười:
“Trước tiên, đi nhận đồ bảo hộ vừa được chuyển tới đã.”
Sở dĩ anh chờ thêm mấy ngày mới hành động, là vì đã nhận được tin từ huấn luyện viên, đám da giun mà họ nộp lên lần trước, đã được chế tạo thành đồ bảo hộ, tiện thể được đội vận chuyển vật tư mang tới luôn.
“Đồ bảo hộ làm xong rồi sao? Vậy độ an toàn tăng lên đáng kể đấy!”
“Đội trưởng, gửi tới bao nhiêu bộ vậy?”
“Đồ ở đâu? Giờ em đi lấy ngay!”
“Còn em đi mua gà vịt ngỗng!”
Bầu không khí lập tức trở nên phấn khích vì niềm vui bất ngờ này.
Thấy vậy, tâm trạng Văn Tranh cũng khá hơn đôi chút. Người cần ra ngoài thì đi làm nhiệm vụ, vài người còn lại vừa tiếp tục công việc bảo vệ thường ngày, vừa nghiên cứu cách dụ giun chui lên.
Đến tối, sau khi mọi người về hết, Văn Tranh và đồng đội tan ca quay lại tòa nhà văn phòng, thì nhìn thấy ngoài cửa có hai con ngỗng trắng sống nhảy tưng tưng, trông vô cùng khỏe mạnh.
Vừa bước vào trong, hai người ra ngoài làm nhiệm vụ đã lập tức vây quanh chiếc hộp đặt trên bàn, chờ Văn Tranh và mọi người trở về để cùng mở ra.
Chiếc hộp đựng đồ bảo hộ không dày, nhưng vật liệu cực kỳ chắc chắn. Sau khi mở ra, ánh mắt mọi người đều dồn cả vào bên trong.
Quản Lộ Bình rửa sạch tay, rồi lấy ra một bộ ở trên cùng, bộ đồ cực kỳ mỏng nhẹ, còn mang cảm giác hơi trong suốt.
Cậu khẽ giũ ra, bộ đồ lập tức mở rộng, hóa ra được thiết kế thành dạng áo liền thân, không biết đã được xử lý bằng cách gì mà ngoài chỗ mặc vào ra, gần như không tìm thấy bất kỳ dấu vết đường may nào.
Quản Lộ Bình vuốt ve bộ đồ không nỡ buông tay, mấy người khác cũng nhịn không được mà lấy mỗi người một bộ, số lượng bên trong vừa khéo đủ cho tất cả.
Ai nấy đều vui mừng khôn xiết.
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Quản Lộ Bình, người đầu tiên cầm được đồ bảo hộ, lập tức gấp gọn bộ đồ lại, mang theo vẻ mặt đầy hưng phấn đi mở cửa.
“Chị Mạnh? Chị không đi tới căn cứ cùng mọi người sao?”
Quản Lộ Bình hơi bất ngờ, nhưng nghĩ tới mối quan hệ cứng nhắc hiện giờ giữa Mạnh Vân và chồng, lại cảm thấy cô đưa ra quyết định gì cũng không lạ.
Cậu tránh người, nhường đường cho Mạnh Vân bước vào. Có đội viên còn nhanh chóng rót cho cô một cốc trà nóng, Quản Lộ Bình chào hỏi nói:
“Chị Mạnh, ngoài trời lạnh lắm, vào trong uống chén trà rồi nói chuyện.”
“Không cần vào đâu.” Mạnh Vân lắc đầu.
Tinh thần của cô trái lại còn tốt hơn mấy ngày trước rất nhiều. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kiên định:
“Tôi muốn tham gia buổi huấn luyện hằng ngày của các anh, xin hãy dạy tôi cách chiến đấu với giun.”
“Đúng là đồ súc sinh.”
Quản Lộ Bình thấp giọng chửi một câu, người cậu mắng không phải Mạnh Vân, mà là gã chồng vô trách nhiệm của cô.
Bọn họ đều tưởng Mạnh Vân đã tới căn cứ rồi, nửa đêm một mình chạy tới văn phòng thế này, nghĩ cũng biết chắc chắn cô đã cãi nhau với chồng.
Nhưng sau khi hỏi kỹ càng, họ mới phát hiện, hóa ra mình đã đánh giá gã đàn ông đó quá tốt.
Ban đầu họ còn tưởng Mạnh Vân đi theo chồng tới căn cứ, chỉ là vì lý do gì đó mà quay lại giữa đường, ai ngờ người ta căn bản chẳng hề đưa cô theo.
Gã chồng đã tự mình lái xe đưa cha mẹ, và phần lớn tài sản có giá trị tới căn cứ, bỏ mặc Mạnh Vân một mình ở lại khu chung cư.
Sau khi phát hiện ra chuyện đó, Mạnh Vân mấy ngày nay tinh thần luôn bất ổn, đã trong nhà vừa khóc vừa cười một hồi lâu, ngược lại còn tỉnh táo hơn những ngày trước.
“Trước đây đúng là mù mắt, chưa bao giờ nhận ra anh ta vô trách nhiệm đến thế.”
Mạnh Vân đột nhiên lên tiếng, giọng nói đã khôi phục vẻ bình tĩnh như thường ngày.
Quản Lộ Bình cười gượng:
“Chị Mạnh, em đâu có nói chị…”
“Chị biết, cậu nói đúng.”
Mạnh Vân không hề để ý, ngược lại còn thấy lời Quản Lộ Bình quá đúng, loại đó căn bản không phải con người.
Nghe xong, mọi người đều có chút cảm khái. Văn Tranh đồng ý cho Mạnh Vân tham gia huấn luyện, nhưng giờ đã quá muộn, hơn nữa cơ thể cô hiện tại còn khá suy nhược, nên việc huấn luyện sẽ bắt đầu vào hôm khác.
Sau khi hỏi xem trong nhà cô còn đủ vật tư sinh hoạt hay không, đang định bảo đội viên đưa cô về, thì ánh mắt Mạnh Vân bỗng chuyển sang hai con ngỗng trong phòng.
Liên tưởng tới những gì nghe loáng thoáng hôm nay, cô hỏi liệu tối nay họ có hành động gì không.
“Tôi muốn tận mắt nhìn thấy.”
Mạnh Vân khẩn cầu, chẳng rõ trong đầu cô lúc này đang cuộn trào suy nghĩ gì.
Văn Tranh quan sát cô vài giây rồi đồng ý, nhưng với điều kiện cô phải ở lại văn phòng, và chỉ được theo dõi qua camera giám sát.
Trong đội để lại hai người túc trực trước màn hình, vừa phụ trách thông báo khi có tình huống bất thường, vừa tiện trông chừng Mạnh Vân.
Người còn lại cầm theo trang bị đã chuẩn bị sẵn, dắt hai con ngỗng trắng ra ngoài, đi tới địa điểm đã khảo sát từ trước.
Họ buộc hai con ngỗng bằng sợi dây dài quanh gốc cây, tiện tay rải thêm một nắm kê xuống bãi cỏ, hai con ngỗng bị bỏ đói khá lâu lập tức vui vẻ mổ lia lịa.
Văn Tranh và mọi người đều mặc đồ bảo hộ vào.
Phải nói rằng, mặc vào gần như chẳng có cảm giác gì khác biệt so với không mặc. Bộ đồ có độ co giãn nhất định, ôm sát quần áo bên trong, không chỉ khó nhận ra, mà còn hoàn toàn không cản trở hành động.
Mọi người chia nhau mai phục đúng vị trí đã định trước.
Đây là lần thử nghiệm đầu tiên, chẳng ai biết cách dụ này có hiệu quả hay không, ai cũng đã chuẩn bị tinh thần chờ cả đêm mà không có động tĩnh gì.
Khoảng ba bốn giờ sáng, Văn Tranh đột nhiên cúi người xuống, áp tai lên mặt đất lắng nghe điều gì đó. Những đội viên vốn biết rõ thính lực cực tốt của đội trưởng, lập tức căng cứng người.
Nó tới thật rồi.
Khi Văn Tranh nghe thấy động tĩnh của con giun dừng lại ngay dưới khu vực hai con ngỗng, anh lập tức ra tín hiệu cho đồng đội.
Mặt đất yên ổn bỗng xuất hiện một lỗ hổng lớn, nhưng hai con ngỗng bị dây trói cố định ngay miệng hố, nên không rơi xuống được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


