Xác nhận giờ có chạy tới cũng đã quá muộn, Văn Tranh tiếp tục ở lại văn phòng, mở camera giám sát lên xem, dù sao tận mắt nhìn thấy vẫn rõ ràng hơn nghe người khác kể lại.
Hệ thống camera được phủ kín lần này không xảy ra trục trặc, rất nhanh đã tìm được đúng khung thời gian và địa điểm mà Quản Lộ Bình nhắc tới.
Một nhóm người vừa đi vừa trò chuyện. Giữa ban ngày, lại đông người như vậy, nên chẳng ai để ý dưới chân.
Cho đến khi một người trong đó đang đi, có lẽ thấy chen chúc quá nên bước lệch khỏi con đường xi măng, giẫm lên phần đất sát bên cạnh.
Người đó còn đang nói chuyện với người khác, nào ngờ phía trước chỉ là một lớp đất mỏng phủ lên trên. Vừa đạp xuống, lớp đất cùng cả người lập tức sụp xuống chiếc hố sâu bất ngờ xuất hiện.
Ngoài tiếng hét ngắn ngủi vang lên, bóng người chỉ trong vài giây đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cái hố lớn hình bầu dục.
Mà chỉ hơn mười giây sau, đất từ bên dưới đã bị đẩy ngược lên, tuy vẫn còn nhìn ra dấu vết, nhưng mặt đất cơ bản đã trở lại bằng phẳng.
Toàn bộ quá trình chỉ kéo dài chưa tới hai phút, người xung quanh còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đến lúc phản ứng được thì lớp đất đã bị đùn trở lại, mọi hành động cứu viện đều trở nên vô ích.
“Em chỉ nghe người ta kể lại thôi, giờ tận mắt thấy mới nổi hết da gà.”
Quản Lộ Bình vừa nói vừa xoa cánh tay, hít sâu một hơi lạnh.
Văn Tranh im lặng mở lại những đoạn camera đã xem trước đó, tại nơi đứa trẻ mất tích, anh cũng phát hiện dấu vết đất bất thường tương tự.
Anh tiếp tục kiểm tra thêm nhiều đoạn ghi hình khác, ở các góc ít người lui tới trong khu dân cư, cũng xuất hiện dấu vết giống vậy, mà bên cạnh còn có dấu chân động vật.
“Vấn đề xảy ra dưới lòng đất, chắc chắn là do giun gây ra.”
Quản Lộ Bình nói chắc như đinh đóng cột, vừa nghĩ đến đây cậu lập tức căng thẳng, đi đi lại lại trong phòng:
“Đám giun giờ còn biết phục kích dưới đất nữa, chẳng lẽ chúng đã sinh ra trí khôn rồi?”
Ít nhất chúng không còn hành động hoàn toàn theo bản năng nữa, sau này e rằng sẽ càng khó đối phó hơn.
Sau khi cắt đoạn video gửi cho cấp trên, Văn Tranh mới mặc áo khoác rồi đi ra ngoài.
Quản Lộ Bình vội vàng đi theo, vừa bước ra cửa đã gặp một cơn gió lạnh thổi tới, cậu lập tức xoa tay rồi kéo mũ lên.
Sắp tới cuối năm rồi, khó khăn lắm mới có tin tốt về thuốc cầm máu đặc hiệu, vậy mà đám giun lại nhảy ra phá đám, rõ ràng là không muốn để con người được yên ổn đón năm mới.
Trên đường có không ít cư dân nghe tin chạy tới xem, tất cả đều ngoan ngoãn thành thật đi giữa đường xi măng, chừa khoảng trống lớn hai bên.
Lúc Văn Tranh tới nơi, xe cảnh sát được gọi khẩn cấp và máy xúc gần như đến cùng lúc.
Mặc dù bị chôn dưới lòng đất lâu như vậy thì ngay cả không có giun, người kia cũng khó mà sống sót, nhưng mọi người vẫn ôm chút hy vọng cuối cùng.
Họ không dám đào trực tiếp từ chỗ nạn nhân rơi xuống, vì sợ làm bị thương người bên dưới, mà bắt đầu đào cách đó khoảng một mét.
“Bên dưới có đường hầm sao?”
Khi đào tiếp sang bên cạnh, người ta phát hiện ra, đường hầm này phía trước còn nối với một đường hầm khác. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến mọi người tưởng tượng được, dưới lòng đất rốt cuộc có bao nhiêu đường hầm như vậy.
Cảnh tượng trước mắt, khiến ai nấy chỉ nghĩ thôi cũng rợn tóc gáy.
“Trời ơi, hóa ra mỗi ngày chúng ta đi lại bên trên, lũ giun lại bò qua bò lại ngay dưới chân, chỉ chờ chúng ta rơi xuống.”
“Đám giun từ bao giờ lại thông minh thế này?”
Câu hỏi vừa vang lên, cả hiện trường lập tức im lặng trong chốc lát.
Máy xúc dừng lại, những cảnh sát đứng bên cạnh vẫn còn khá bình tĩnh, cùng Văn Tranh và mọi người tìm gậy gỗ tiện tay, rồi đào thủ công tại vị trí người kia vừa rơi xuống.
Có lẽ do con giun rời đi quá gấp, nên đất ở khu vực đó rất mềm, sau vài lần đào, lớp đất sụp sang hai bên. Họ thử đào sâu thêm xuống dưới, một cửa hang lập tức lộ ra.
Quản Lộ Bình nhanh tay chiếu đèn khẩn cấp vào trong, mơ hồ có thể nhìn thấy vết máu còn sót lại dưới đáy hố, cùng đường hầm mở ngang bên cạnh.
Ai cũng hiểu… không còn cách cứu nữa rồi.
Đúng lúc ấy, người mẹ trẻ từng mất con lần trước, chen khỏi đám đông chạy tới. Vừa nhìn thấy cái hố sâu bị đào lên, cô ngây người vài giây, rồi bất ngờ lao về phía miệng hố định nhảy xuống.
“Đừng!”
Mọi người xung quanh không kịp phản ứng, vội vàng định ngăn lại, một cánh tay từ phía sau túm lấy áo người phụ nữ, Văn Tranh dùng sức kéo cô trở về.
Nhưng người mẹ đã gần như phát điên, hoàn toàn không muốn bị cản lại, cô quay người đấm đá Văn Tranh liên tục:
“Buông tôi ra! Tôi phải đi tìm Đậu Đậu nhà tôi! Dưới đó tối như vậy, thằng bé chắc chắn sẽ sợ lắm!”
Nói xong còn há miệng định cắn vào tay Văn Tranh.
“Mạnh Vân! Em tỉnh táo lại đi, đừng làm loạn nữa!”
Cha của đứa trẻ từ phía sau chạy tới, cố gắng kéo Mạnh Vân sang một bên.
Người khác cũng không thể đứng nhìn, nên đều xông lên giúp đỡ.
Lúc Mạnh Vân bị mọi người đưa sang bên cạnh nghỉ ngơi, ánh mắt cô vẫn dán chặt vào cái hố sâu kia, đôi mắt đen thẫm thậm chí còn tối hơn cả miệng hang.
Trong suốt quá trình ấy, Mạnh Vân thậm chí không thèm nhìn chồng mình lấy một lần. Từ sau khi đứa trẻ gặp chuyện, tình cảm giữa hai người đã dần biến mất.
Thông tin về hệ thống đường hầm dưới lòng đất, nhanh chóng được báo cáo lên cấp trên, cấp trên phản hồi cũng tới rất nhanh, thông báo liền được gửi đi khắp cả nước, đồng thời các phương án đối phó bắt đầu được nghiên cứu.
Những nơi từng có người mất tích, giờ đây cuối cùng cũng biết nguyên nhân.
Mà đối với người dân bình thường mỗi ngày đều phải đi lại trên mặt đất, chỉ cần bước ra khỏi nhà thôi cũng đã nơm nớp lo sợ.
Giờ đây đồ dùng bắt buộc khi ra ngoài lại có thêm một thứ, gậy chống.
Mọi người cố gắng đi trên những con đường cứng và bằng phẳng, tốt nhất còn phải dùng gậy gõ thử mặt đất phía trước, rồi mới dám bước tiếp.
Số người ra ngoài hái Hồng Ô Tử cũng giảm mạnh, nhiều người thà đi hái lẻ tẻ từng bụi mọc trong chậu ven đường, còn hơn tới gần các bãi lớn mọc trên đất vàng.
Không chỉ cuộc sống thường ngày đầy bất an, mà các tin đồn liên quan cũng lan truyền ngày càng nhanh.
Trong đó có người bắt đầu lo lắng về móng nhà.
Nghe họ phân tích cũng rất có lý, giun có thể đào đường hầm, còn phun được sương độc có tính ăn mòn, nếu muốn phá hủy móng nhà thì đâu có khó.
Đến lúc móng nhà gặp vấn đề, cả tòa nhà sập xuống, thì hậu quả sẽ vô cùng khủng khiếp.
Tin đồn này lan càng lúc càng rộng, trùng hợp đúng lúc không xa, có một khu dân cư mà một tòa nhà ba tầng bất ngờ sập xuống.
Tin tức vừa truyền tới, lập tức giống như đổ nước vào chảo dầu nóng, cả nơi bùng nổ hoảng loạn.
Mãi sau mới có thêm thông tin chi tiết hơn, bên dưới tòa nhà đó vốn là bãi đỗ xe ngầm của khu dân cư, có giun chủ động chui lên mặt đất tấn công, trong lúc chiến đấu đã phá hỏng tầng hầm, nên mới dẫn đến vụ sập phía trên.
Con giun đã bị giết chết, nhưng thương vong của con người cũng không hề ít.
Từ hôm đó trở đi, trong ba khu chung cư bắt đầu có rất nhiều cư dân, dự tính chuyện chuyển tới căn cứ quân sự sinh sống.
Trước khi đi họ còn định nhờ Văn Tranh và đồng đội hộ tống, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt đen sì của anh, thì ngay cả mở miệng cũng không dám, trực tiếp rời đi luôn.
“Hình như trong số người vừa đi có bố của Đậu Đậu. Nhà họ chuyển đi cũng tốt, đổi môi trường biết đâu chị Mạnh sẽ khá hơn.”
Sau khi Đậu Đậu mất tích, mọi người tiếp xúc với mẹ cậu bé là Mạnh Vân khá nhiều, quen rồi nên đều đổi cách gọi thành chị Mạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
