Văn Tranh nhanh chóng nhận ra một bóng dáng quen thuộc giữa đám đông.
Người đàn ông mất một cánh tay khẽ khựng lại, gần như không thể nhận ra, rồi như thể không nghe thấy gì, tiếp tục bước đi.
Văn Tranh lập tức bước nhanh tới, đặt tay lên vai đối phương. Sau khi Quan Sơn quay đầu lại, anh không để cậu kịp nói gì, mà trực tiếp dẫn đường, ngắn gọn nói:
“Đi theo tôi.”
Giọng nói bình thản không mang nhiều cảm xúc ấy, lại khiến bàn tay còn lành lặn của Quan Sơn vô thức siết chặt, nhưng khi cúi xuống nhìn khoảng trống nơi cánh tay đã mất, vẻ mặt cậu lại trở về lạnh nhạt như thường ngày.
Văn Tranh lặng lẽ đưa Quan Sơn tới một góc vắng người, không nói thêm câu nào, anh bất ngờ tung chân tấn công.
Đối mặt với đòn đánh đột ngột từ đội trưởng, Quan Sơn thoáng sững người một chút, nhưng cơ thể đã theo phản xạ né tránh, rồi lập tức vào thế phòng thủ.
Còn chưa kịp mở miệng, đòn tiếp theo của Văn Tranh đã lao tới.
Hai người liên tục giao đấu qua lại. Văn Tranh vẫn giữ sức, còn Quan Sơn dù dần trở nên chật vật, nhưng vẫn đỡ được toàn bộ đòn đánh, đúng lúc cậu gần tới giới hạn, Văn Tranh lại đột ngột dừng tay.
Quan Sơn ngồi xổm xuống đất thở dốc, Văn Tranh đưa tay kéo cậu đứng dậy, tiện thể vỗ vai cậu:
“Biểu hiện không tệ, xem ra thời gian qua cậu không bỏ bê luyện tập. Đi thôi, tới nhà tôi ăn cơm, tôi có nhiều chuyện muốn nói với cậu.”
Những lời ấy như dội thẳng vào lòng Quan Sơn.
Kể từ khi biết mình mất một cánh tay trong trận chiến với giun, tâm trạng cậu luôn hỗn loạn khó tả, tự cô lập mình khỏi thế giới bên ngoài.
Cậu không còn là thành viên đội tuần tra nữa. Làm bù đắp, cậu được cấp tư cách đưa gia đình vào sống trong căn cứ, nhưng cậu chưa từng quên những trận chiến và buổi huấn luyện trước đây.
Cậu vẫn luôn muốn tiếp tục chiến đấu, nhưng mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc bị thương, lại không khỏi sợ hãi. Huống hồ giờ đây ở trong căn cứ, cậu đã không còn cơ hội ra trận, mà cha mẹ cũng không muốn cậu tiếp tục mạo hiểm nữa.
Trong lòng, cậu đã chấp nhận sự sắp đặt ấy, nhưng lại bắt đầu kháng cự thế giới bên ngoài, càng không muốn gặp lại Văn Tranh.
Buồn bã, phẫn uất, lo lắng, tiếc nuối, day dứt, vui mừng…
Khi nghe Văn Tranh gọi tên mình, vô số cảm xúc đồng loạt dâng trào trong lòng Quan Sơn. Mãi tới khi toàn tâm đầu nhập vào trận đấu, quên sạch các cảm xúc hỗn loạn ấy, cậu mới cảm nhận được sự nhẹ nhõm đã lâu không có.
Cuối cùng, cậu đứng dậy ôm chặt lấy Văn Tranh:
“Đội trưởng, còn được gặp lại anh thật tốt quá.”
Cho dù không còn là thành viên đội tuần tra, đội trưởng vẫn mãi là đội trưởng của cậu, cậu không phụ sự kỳ vọng của anh ấy, nên tới ăn ké một bữa cũng chẳng có gì quá đáng.
Quan Sơn nở nụ cười chân thành hiếm hoi kể từ sau khi bị thương, theo Văn Tranh về nhà dùng cơm, giống như những ngày còn sống trong khu dân cư cũ, bên cạnh vẫn có một đám đồng đội thân quen.
Cha mẹ nhà họ Văn thấy Quan Sơn tới, thì nhiệt tình chào đón như trước, trong suốt bữa ăn cũng không hề để lộ bất kỳ ánh mắt thương hại hay khác thường nào.
Sau bữa cơm, Văn Tranh và Quan Sơn trò chuyện về những việc đã xảy ra sau khi chia tay.
Sau khi Văn Tranh rời đi, Quan Sơn phụ trách quản lý đội tuần tra ở khu vực của mình. Khi ấy cậu mới thật sự hiểu được, áp lực mà một đội trưởng phải gánh chịu lớn đến mức nào, chỉ cần một quyết định sai lầm, cũng có thể phải trả giá bằng mạng người.
Và cuối cùng, cậu đã phạm phải một sai lầm chí mạng.
Khu dân cư có bãi đỗ xe ngầm sụp đổ mà lần trước Văn Tranh từng nghe nhắc tới, chính là nơi họ từng sinh sống, đồng thời cũng là khu vực do Quan Sơn phụ trách sau khi anh rời đi.
Một tòa nhà đổ sập, đâu chỉ có vài người chết, ngay cả vài đồng đội của cậu cũng bỏ mạng.
Quan Sơn bị giun phun dịch ăn mòn tấn công, nhưng cũng nhờ được chuyển ra ngoài điều trị, nên may mắn thoát khỏi vụ sập tòa nhà và sống sót. Sau đó cậu được chính phủ sắp xếp đưa vào căn cứ, giống như cha mẹ của Hồ Viễn Hà đã qua đời.
Sau cuộc trò chuyện, thấy tâm trạng Quan Sơn đã ổn định hơn nhiều, Văn Tranh mới ra ngoài tiễn cậu về nhà.
Trên đường đi, tuyết bắt đầu rơi lất phất.
Sắp đến năm mới rồi.
Đây là cái Tết đầu tiên kể từ khi giun khổng lồ bùng phát, không khí trong căn cứ cũng trở nên náo nhiệt hơn hẳn, nụ cười trên gương mặt người đi đường nhiều hơn trước rất nhiều.
Đúng vào dịp cận Tết, thuốc cầm máu đặc hiệu đã được vận chuyển tới khắp nơi trên cả nước. Tuy mọi người vẫn phải thấp thỏm đề phòng các cuộc tấn công của giun, nhưng điều đó cũng không thể ảnh hưởng tới tâm trạng háo hức đón năm mới.
Hai ngày trước Tết, trong căn cứ xuất hiện rất nhiều đồ trang trí màu đỏ, ngay cả công việc do căn cứ sắp xếp cũng được nghỉ hai ngày.
Ngoài một vài khu vực bị ảnh hưởng bởi chiến đấu với giun, khiến điện chưa được khôi phục, đa số nơi khác vẫn duy trì được điện và mạng internet khá ổn định, quốc gia thậm chí còn tổ chức chương trình Gala mừng xuân.
Những năm gần đây, số người xem Gala ngày càng ít, nhiều người xem chỉ để vừa làm việc vừa chê bai. Nhưng năm nay, từ trước khi chương trình bắt đầu, rất nhiều người đã mở sẵn TV hoặc điện thoại, háo hức chờ đợi.
Nhìn những tiết mục tuy không còn tinh xảo như vài năm trước, nhưng vẫn mang phong cách quen thuộc ấy, ai cũng có cảm giác như mình vẫn đang sống trong thời bình yên trước kia.
Khi còn mười phút nữa là tới thời khắc giao thừa, trên màn hình xuất hiện vị lãnh đạo mà mọi người đều quen thuộc, lời phát biểu của ông khiến tất cả những ai đang theo dõi, đều tràn đầy niềm tin vào tương lai.
Trong năm mới, họ sẽ tiếp tục đối mặt khó khăn, mong chờ ngày có thể khôi phục lại cuộc sống bình thường.
“Mười, chín… hai, một!”
Tiếng đếm ngược kết thúc.
Bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng nổ rền trời, pháo hoa bừng sáng trên bầu trời, tỏa ra những dải ánh sáng rực rỡ.
“Chúc mừng năm mới!”
Năm mới bắt đầu, đối với người như Văn Tranh vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về trước Tết không lâu, căn cứ tạm thời chưa sắp xếp nhiệm vụ mới ngay.
Văn Tranh giới thiệu Quan Sơn với các đồng đội hiện tại, rồi dẫn cha mẹ đi dạo quanh căn cứ. Thỉnh thoảng họ lại gặp bạn cũ, hàng xóm, đồng nghiệp, hay bạn học năm xưa.
Sau khi đã trải qua quá nhiều hiểm nguy, được nhìn thấy người quen vẫn còn sống khỏe mạnh, đã là một niềm vui bất ngờ, ai gặp cũng nhiệt tình mời họ tới nhà ngồi chơi.
Nhưng cũng có nhiều lúc, họ nghe tin về mấy người quen đã qua đời, không khỏi khiến lòng chùng xuống.
Văn Tranh còn tình cờ gặp lại chồng cũ của Mạnh Vân.
Đối phương đang đi dạo trong căn cứ cùng một người phụ nữ xa lạ, chỉ cần nhìn từng cử chỉ thân mật kia, cũng đủ hiểu mối quan hệ giữa họ.
Khi nhận ra Văn Tranh, người đàn ông kia lập tức cứng người, rồi vội vàng kéo người phụ nữ bên cạnh rời đi theo hướng khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
