Chỗ đứng hiện giờ của Chung Tân ở Thái Y Viện đã coi như vững chắc, vòng quan hệ thì không khác gì cá gặp nước, gần đây trong kinh vừa vào độ nhập thu, nhiệt độ cứ lúc lạnh lúc nóng, không ít người dân nghèo khó vì thế mà đổ bệnh.
Mặc dù Đại Lạc đã mở ra Huệ Dân Dược Cục để giúp đỡ những dân chúng không có khả năng mua thuốc, song Chung Tân vẫn thích đến nghe Ninh Hoàn đưa ra vài lời khuyên.
Ninh Hoàn không ngại chia sẻ những gì mà mình biết cho Chung thái y, Chung Tân thấy Thái tử phi phụ giúp tận tâm tận sức như thế, trong lòng cũng rất khâm phục trí tuệ của đối phương.
Người đời hầu hết đều sẽ truyền thụ những kinh nghiệm quý báu của bản thân cho đệ tử hoặc là con cháu ruột thịt, hiếm ai lại đưa những thứ ấy cho người ngoài, ngay cả Chung Tân cũng thế, hắn sẽ không bao giờ tùy tiện giảng giải tri thức cả đời mình cho người khác, cũng vì thế mà khi đối mặt với Ninh Hoàn, Chung Tân có cảm giác khá hổ thẹn.
Song Ninh Hoàn lại không bận tâm đến điều ấy, y chỉ lắc đầu cười: “Chung thái y hành nghề đã lâu, đi khắp bốn phương cứu được vô số mạng người, sau này vào kinh cũng vì muốn chữa được cho nhiều bệnh nhân hơn. Ngày ta còn bé đã từng rất ốm yếu, người nhà có mời một vị thầy thuốc già đến xem bệnh, do đó ta mới may mắn có cơ hội đi theo thần y, học được vài phần công phu, song cuối cùng những tri thức ấy lại không có đất dụng võ, nay gặp được Chung thái y rồi, rốt cục cũng có thể dùng để giúp đỡ nhiều bá tánh hơn.”
Chung thái y nghe xong thì do dự hồi lâu, mãi sau mới chịu mở miệng: “Dạo gần đây bệ hạ thường xuyên nằm mơ thấy ma quỷ ㅡ”
Ninh Hoàn cố gắng kiềm chế khóe môi đang cong lên: “Ồ?”
Chung thái y chắp tay lại: “Chẳng rõ chuyện này có liên quan đến nương nương hay không?”
Chung Tân không hiểu tại sao Thái tử phi lại tự dưng chuyển đề tài sang chuyến đi săn: “Thần sẽ đi theo đoàn ngự giá, võ nghệ của Thái tử điện hạ rất cao cường, nhất định trong chuyến săn sẽ khiến mọi người được mở rộng tầm mắt.”
“Cái này cũng chưa chắc.” Ninh Hoàn đẩy chén trà đến trước mặt Chung Tân, “Chung thái y nếm thử đi. Điện hạ mới từ chiến trường trở về chưa được mấy tháng, vết thương trên người còn chưa khôi phục hoàn toàn. Đất Bắc giá rét lạnh lẽo, trước đây điện hạ vẫn luôn ở trong kinh, khi đó lại phải hành quân dưới thời tiết tuyết rơi trắng xóa, hơn nữa ngài ấy còn phải làm gương cho các binh sĩ, cả người đều rải đầy sẹo lớn sẹo nhỏ do đánh giặc rồi.”
Chung thái y nhấp một hớp trà, cảm thán nói: “Điện hạ đúng là đã chịu khổ, một vị công thần của Đại Lạc.”
“Liệu Chung thái y có biết trong trận chiến ở Ngụy Môn Quan, những viện binh của Thái tử điện hạ đã mặc gì để ra trận không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

