Y cầm khăn mềm cẩn thận lau chùi ngón tay Mộ Cẩm Ngọc: “Nhưng có rất nhiều người đang quan sát điện hạ từng giây từng phút, làm chuyện gì cũng nên cẩn thận hơn.”
Tâm trạng Mộ Cẩm Ngọc cực kỳ nóng nảy: “Tại sao lúc nào cô cũng phải nhịn? Thế thì còn làm Thái tử làm gì nữa, còn không bằng làm dân thường.”
Ninh Hoàn vứt chiếc khăn đã lau xong sang một bên: “Đời là bể khổ, Thái tử điện hạ đã gặp được bao nhiêu dân thường rồi? Nỗi khổ của họ không hề thua kém ngài chút nào đâu.”
Mộ Cẩm Ngọc nhìn y chằm chằm: “Cô không nhìn được nỗi khổ của người khác, cô chỉ muốn giải quyết những kẻ cô ghét thôi. Ninh Hoàn, cô không thể chịu được việc trở thành công cụ, thành bậc thang để kẻ khác bám víu mà trèo lên trên, nói bọn họ cần cô chẳng bằng nói bọn họ cần địa vị cùng quyền lực. Dù cho Khúc Tòng Nam không phải nhi tử của Kiên Vương, hắn có là nhi tử hay nhi nữ của bất cứ ai khác cô vẫn muốn giết hắn.”
Tuy hắn cảm tính là vậy, nhưng lúc hắn quyết định xuống tay cũng đã nghĩ đến hậu quả.
Mỗi người mỗi tính, Mộ Cẩm Ngọc không thể nhẫn nhịn được như Ninh Hoàn, không thể ghi nợ rồi tính sổ sau.
Ninh Hoàn bưng bát canh giải rượu, cúi đầu nếm thử xem còn nóng hay không.
Tuy Mộ Cẩm Ngọc có say thật, nhưng cũng không đến mức đầu óc mơ hồ, chỉ là đã vất vả uống say rồi mà không bày trò giả vờ thì đúng là phải xin lỗi đống rượu đã uống hôm nay.
Mộ Cẩm Ngọc bắt đầu nhắm mắt giả ốm: “Cô đau đầu, không có sức nhấc tay đâu, em đút cho cô đi.”
Ninh Hoàn bèn đút hắn uống canh giải rượu.
Mộ Cẩm Ngọc “Ừm” một tiếng: “Chỗ này cũng thế.”
Ninh Hoàn từ từ nhích dần xuống khỏi lồng ngực hắn, chăn đắp trên người Mộ Cẩm Ngọc cũng bắt đầu phồng lên.
Mới đầu Mộ Cẩm Ngọc còn chưa nhận ra y định làm gì, chỉ cảm thấy hình như gò má Ninh Hoàn đã áp sát vào hông dưới của hắn, hơi thở ấm áp phả lên da thịt, sau đó là lòng bàn tay mềm mại đang vuốt ve hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
