Kiên Vương cố ý móc nối mối quan hệ tốt đẹp với Mộ Cẩm Ngọc, hiện giờ hắn đang là trữ quân, tương lai sẽ đăng cơ xưng đế, dĩ nhiên ông ta không thể không nịnh bợ đôi phần. Ông chỉ hối hận vì không đưa nữ nhi của mình vào kinh cùng, Quận chúa vì bị bệnh hành hạ mà chẳng có hơi sức đâu để lặn lội đường xa, nên cuối cùng Kiên Vương mới dẫn theo Khúc Tòng Nam.
Nếu Mộ Cẩm Ngọc thích nam tử, cho dù Kiên Vương có ngứa mắt với cảnh hai nam nhân dính vào nhau thì vẫn sẽ vui vẻ mà đưa nhi tử mình cho hắn. Buổi tối ngày yến tiệc hôm đó, Khúc Tòng Nam chưa thành công bám lên người Mộ Cẩm Ngọc nên cứ nhớ mãi không quên, đã đề cập tới chuyện này trước mặt Kiên Vương rất nhiều lần.
Thành thật mà nói thì mặt mũi Khúc Tòng Nam rất dễ nhìn, tuy rằng vóc dáng không cao, song bù lại được dung mạo môi hồng răng trắng, nom vô cùng tuấn tú. Tính tình hắn hoạt bát vui tươi, mới vào kinh được mấy ngày mà đã làm thân với không ít người.
Ninh Hoàn gập lại tờ mật báo rồi hơ lên ngọn lửa, nháy mắt trang giấy đã bị ánh lửa nuốt trọn, y lên tiếng: “Thời gian tới điện hạ nên hạn chế qua lại với người của phủ Kiên Vương, nếu ông ta cố tình làm thân thì ngài hãy cân nhắc tình hình chung rồi hẵng quyết định, rất có thể Kiên Vương đang đồng thời nịnh bợ cả điện hạ lẫn Nhạc Vương.”
Mộ Cẩm Ngọc đương nhiên cũng hiểu.
Ninh Hoàn lên tiếng: “Xuất thân của Dương Thái nghèo hèn, bây giờ lại quyền thế ngập trời đứng trên vạn người, đúng là không dễ dàng.”
Địa vị trên triều của Dương Thái rất cao, ông ta đảm nhiệm chức vụ Hộ Bộ Thượng thư, gần đây còn đang có vài tiếng gió nói ông ta sắp kiêm luôn cả chức Thừa tướng.
Ninh Hoàn cầm một quyển sách lên, chấm đầu bút lông vào mực nước, cụp mắt nói: “Chức quan Hộ Bộ Thượng thư từ xưa đến nay đều do những quan viên xuất thân danh gia vọng tộc đảm nhiệm, ít nhất thì cũng phải là người có tổ tiên ba đời làm quan. Gốc gác của Dương Thái vừa bần vừa hàn, thông qua một khoa cử mà nhận được cái danh Thám Hoa, sau lại được Văn Quốc Công ưng ý rồi nhận làm con rể. Sau khi đã có chỗ chống lưng là Văn Quốc Công, bấy giờ đường làm quan của ông ta mới một đường thẳng tắp mà đi lên, tiến thẳng vào Hộ Bộ, còn có người cho rằng ông ta sớm muộn cũng sẽ nắm giữ chức quan cao nhất trong triều.”
Mộ Cẩm Ngọc đáp: “Tin này không sai, tháng sau lão sẽ kiêm chức Thừa tướng.”
Ninh Hoàn dùng bút khoanh một vòng trên tờ danh sách: “Giết Dương Thái, sau đó đề bạt người này lên thay thế ông ta.”
Mộ Cẩm Ngọc sửng sốt: “Em nghĩ phu quân của em là Hoàng đế đấy mà thích giết ai thì giết? Cho dù ta là Hoàng đế thật thì cũng không thể tùy ý xử tử các quan viên từ tam phẩm trở lên được, nếu bọn họ có phạm tội thì quá lắm cũng chỉ có thể giáng chức điều đi phương Nam thôi.”
Ninh Hoàn khá ngạc nhiên với sự thay đổi của Mộ Cẩm Ngọc: “Ồ? Sau khi Thái tử điện hạ lên làm Hoàng đế cũng sẽ không tùy ý giết bọn họ sao?”
Mộ Cẩm Ngọc đã từng có suy nghĩ muốn chém chết tất cả mọi người… Thật ra bây giờ hắn vẫn có suy nghĩ ấy, song Ninh Hoàn lại không thích nhìn cảnh máu me, ngay cả con mèo chết tiệt suốt ngày làm nũng với y mà hắn còn không động vào được, nên lâu dần Mộ Cẩm Ngọc cũng đã từ bỏ ý định muốn chém giết.
Nếu mà giết sạch quan viên đại thần rồi, vậy sau này ai sẽ cung phụng hắn lên làm Hoàng đế chứ, rồi hắn biết sai ai đi xây kim ốc cho Ninh Hoàn đây.
“Bao giờ lên ngôi rồi nói sau.” Mộ Cẩm Ngọc đáp, “Thái tử không có quyền lực xử lý Thượng thư, hơn nữa sau lưng Dương Thái vẫn có cây cột chống là phủ Văn Quốc Công, hiện giờ còn đang là thông gia với Thẩm gia, bên trong Hộ Bộ đều là người của bọn chúng, tạm thời không nên động vào.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


