Ninh Hoàn lật xem hết đống sách trên bàn một lần, chẳng tìm được quyển nào có nội dung đàng hoàng.
Sau khi trầm mặc trong chốc lát, y uống một ngụm nước rồi lên tiếng: “Dạo này điện hạ xem sách gì vậy?”
Không phải chỉ có Thái tử đọc sách, mà thiên tử đôi khi cũng lật dở vài quyển, phương diện này sẽ có quan viên chuyên môn phụ trách giảng dạy. Ngày còn nhỏ, khi sắc trời còn chưa có ánh nắng thì ấy cũng là lúc các Hoàng tử đã phải tỉnh giấc để đi đọc sách, quanh năm suốt tháng chẳng dành được một ngày nghỉ ngơi đàng hoàng. Tuy bây giờ Mộ Cẩm Ngọc không phải vất vả cực nhọc như hồi xưa nữa, song hắn vẫn thường xuyên ngồi nghe các học sĩ giảng giải kinh thư.
Mộ Cẩm Ngọc đáp: “Sách thánh hiền.”
Hắn thuận miệng đọc tên một quyển: “《Quần Thư Trị Yếu》.”
“Điện hạ đọc ở đâu?”
Ninh Hoàn dựa đầu lên vai đối phương, bởi vóc người Mộ Cẩm Ngọc rất lớn nên chẳng tốn chút sức nào cũng có thể bao bọc Ninh Hoàn dễ dàng. Ninh Hoàn nhấc một quyển sách trên bàn lên, tiện tay lật lật vài tờ, câu chuyện xưa trong này còn được kể lại rất thú vị, tréo ngoe đủ đường, phân nửa nội dung là cốt truyện, phân nửa còn lại là hoạt động trên giường.
Mộ Cẩm Ngọc nhác thấy người trong lòng vẫn đang xem sách với gương mặt vô cảm, hắn bèn ghé vào xem chung, cuối cùng còn vì lo Ninh Hoàn không hiểu gì mà tận tâm giải thích cho y nghe: “Thân phận của nhân vật chính trong này là Hoàng đế, hắn coi trọng một vị công tử tuấn tú nên đã che giấu thân phận thật của mình, đảm nhiệm chức vụ thị vệ của công tử đó, về sau vị công tử ấy đã được thị vệ cứu mạng vài lần, cực kỳ tin tưởng hắn.”
Ninh Hoàn gật đầu: “Rất hay.”
Nếu Hoàng đế nọ đã có thể hạ mình làm một tên thị vệ cho vị công tử con nhà thương gia kia, vậy công tử ấy không để nha hoàn làm ấm giường vào mùa đông, mà thay bằng thị vệ làm ấm giường thì cũng hợp tình hợp lý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


