Vị tăng nhân biết y thuật thì đã được mời đi làm lễ nên không có trong chùa, Ninh Hoàn bèn đi qua viện của Khúc Tòng Nam để băng bó cho đối phương.
Khúc Tòng Nam cố gồng mình để không rơi nước mắt.
Ninh Hoàn đối xử với hắn chẳng hề dịu dàng chút nào, lần trước thì hất trà vào mặt, đến nay gặp lại mà mặt mũi cũng chẳng tươi tắn.
Ninh Hoàn gỡ chiếc trâm cài trên tóc xuống, làn mưa bụi phía bên ngoài vẫn đang phủ kín cảnh vật, mái tóc đen dài của y mềm mại buông xõa đằng sau lưng, biểu cảm trên gương mặt trắng nõn có hơi chút lạnh lùng xa cách.
Tính tình của Ninh Hoàn không phải kiểu tàn nhẫn bạo lực, mà Khúc Tòng Nam cũng chẳng gây ra chuyện gì to tát, đối phương chỉ ôm ấp những suy nghĩ vớ vẩn về Mộ Cẩm Ngọc thôi thì chẳng tới mức khiến y nổi sát tâm. Vả lại thế lực của phủ Kiên Vương cũng không hề nông, không thể tùy ý đụng chạm được.
Hơn nữa theo như tình hình hiện giờ thì Khúc Tòng Nam chỉ toàn làm những chuyện ngu xuẩn, có theo dõi y thì cũng là do tò mò mà thôi, ngay cả việc phải che dấu hành động của bản thân mà cũng chẳng biết.
“Không cần để ý tới hắn.” Ninh Hoàn lên tiếng, “Cứ coi như không tồn tại là được.”
Nửa đêm hôm đó, trong chùa Kim Minh bỗng dưng xuất hiện thích khách, Khúc Tòng Nam còn bị đám người đó tấn công, tất cả mọi người trong chùa đều bị chuyện này làm cho kinh hãi.
Đường nhìn của Dương Huy đảo qua đoàn người Dương gia, mấy nha hoàn đứng hầu hạ Dương phu nhân thậm chí còn ăn diện sang quý hơn những tiểu thư nhà giàu ở quê hắn.
Dương Thái bỏ hắn mà đi từ khi hắn còn nhỏ, Dương Huy chưa một lần nào được gặp người cha này, chỉ được nghe về việc ông ta đọc sách khắc khổ như thế nào qua lời kể từ ông nội.
Chỉ tiếc hắn vốn không phải một người ham học, vả lại trong nhà cũng không lấy đâu ra bạc mà cho hắn đọc sách, ngày bé còn từng bị bẫy thú kẹp khiến chân có tật, đã hơn đầu hai mấy năm rồi mà chẳng có ai chịu gả. Rồi một đợt thiên tai bất chợt ập đến, hắn trơ mắt nhìn nương và ông nội của mình lần lượt qua đời, nay lại bắt gặp người cha ruột quyền cao chức trọng, gia đình êm ấm hạnh phúc, Dương Huy nghẹn một bụng uất ức mà chẳng biết phải tìm nơi nào để xả.
Sở Hà thấy đôi mắt Dương Huy bỗng nhiên đỏ hoe thì giật mình, chẳng biết bản thân đã nói câu gì động chạm đối phương, cả người bắt đầu luống cuống: “Ngươi làm sao đấy? Để Thái tử phi mà biết còn tưởng ta bắt nạt người mới, lôi ta ra mắng một trận mất. Cho ngươi hạt dưa này, có ăn không?”
Dương Huy đẩy tay Sở Hà ra: “Không ăn!”
Lúc Sở Hà nói chuyện đã cố ý hạ giọng xuống, song Dương Huy thì lại la rất lớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

