Ninh Hoàn không tin gã là kẻ có đầu óc để bày ra trò này.
Hiện giờ người ngợm cả hai còn đang dính bẩn, Ninh Hoàn gọi nha hoàn chuẩn bị nước để tắm gội.
Triệu Nghi nói: “Có khi nào là do điện hạ uống rượu quá ㅡ”
“Hẳn là không phải vậy.” Ninh Hoàn nói, “Bổn cung nghi có người hạ độc vào rượu của Thái tử.”
Triệu Nghi bắt mạch cho Mộ Cẩm Ngọc, vạch mí mắt hắn lên quan sát: “Có dấu hiệu trúng độc, nhưng tạm thời chưa xác định được là độc gì. Thần cũng không dám tùy tiện chữa trị ngay bây giờ, để thần về chuẩn bị một ít giải dược cho điện hạ rồi quay lại.”
Ninh Hoàn gật đầu.
Y đích thân tiễn Triệu Nghi rời đi, cả hai đi thẳng một đường ra phía ngoài, sắc trời lúc này đã nhuốm màu u ám, bên tai chỉ vang vọng lại tiếng gió thổi xào xạc vào những tán trúc, Ninh Hoàn nhẹ giọng lên tiếng: “Mong Triệu thái y sẽ không để lộ chuyện này ra, nếu có người hỏi thì cứ nói Thái tử điện hạ vừa mới tới hành cung, thân thể chưa thích ứng nên bị cảm lạnh.”
Triệu Nghi hơi sửng sốt, sau mới chắp tay với Ninh Hoàn: “Thần đã hiểu.”
Ninh Hoàn biết kẻ hạ độc sẽ tới để thăm dò, là Hoàng đế hay Nhạc Vương thì kiểu gì y cũng sẽ tra ra được, y phải biết được ngọn ngành gốc gác thì mới có thể đúng bệnh hốt thuốc.
Mộ Cẩm Ngọc còn chưa thích ứng với việc đột nhiên bị mù, hắn đi đi lại lại trong phòng rất cẩn thận, cố gắng không làm vỡ đồ đạc của Ninh Hoàn.
Buổi tối khi nằm ngủ chung, Mộ Cẩm Ngọc mãi chẳng thể nào yên giấc. Song đây cũng không phải lần đầu tiên hắn gặp phải chuyện như thế này, cái chức vị Thái tử của hắn vốn đã bị rất nhiều người lăm le nhòm ngó, cho nên Mộ Cẩm Ngọc cũng không thấy lo lắng lắm.
Nhưng hắn cùng Ninh Hoàn chỉ vừa mới tỏ lòng không lâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


