Hoàng hậu được nuông chiều từ bé ruốt cuộc ý thức được, phải biết lấy lòng lão mới có thể tận hưởng những tháng ngày sung sướng tự tại, nàng nhiều tuổi sắc suy, không thể tiếp tục làm mình làm mẩy như thời trẻ được.
Hắn cảm thấy hẳn là Ninh Hoàn sẽ không nhỏ nhen như vậy chứ, hắn cũng đâu có cắn mạnh lắm, sao tự dưng lại nổi giận rồi?
Ai ai cũng nói hắn vui giận thất thường, song Mộ Cẩm Ngọc lại thấy bốn chữ này hợp với Ninh Hoàn hơn, đang êm đang đẹp nói giận là giận ngay được.
Rèm cửa chân trâu buông thõng ngăn cách không gian bên ngoài và trong phòng, ít ra ngoài này còn có chút ánh chiều tà soi rọi, còn trong phòng thì lại là một mảnh tối om, lúc Ninh Hoàn đương định bước qua ngạch cửa, y chợt ngoái đầu lại nhìn sắc trời.
Mộ Cẩm Ngọc đuổi kịp y, hắn giơ tay nắm lấy bả vai Ninh Hoàn: “Em chạy cái gì? Có phải vừa nãy cắn đau em không? Em giận à?”
Chiều cao cả hai chêch lệch không nhỏ, dáng người Mộ Cẩm Ngọc thật sự rất cao, Ninh Hoàn phải hơi ngẩng đầu mới nhìn được mặt hắn: “Vừa rồi còn đang ở ngoài, Thái tử không thể làm như vậy được.”
Mộ Cẩm Ngọc cúi đầu: “Vậy về phòng là có thể cắn thế nào cũng được?”
Ninh Hoàn thổi một hơi nhẹ vào bên tai hắn: “Điện hạ nghĩ sao?”
Mộ Cẩm Ngọc bị y phả hơi làm cứng đờ cả người, còn chưa kịp phản ứng lại đã thấy y cười khẽ rồi quay người vào phòng: “Dĩ nhiên cũng không được.”
Ninh Hoàn vẫn không có biểu hiện gì khác thường lúc dùng bữa tối, chờ đến khi ngồi vào chậu tắm, y mới nhìn xuống dấu răng vẫn chưa tan trên bả vai.
Giọt nước trong suốt chảy xuôi theo mái tóc dài của y, Ninh Hoàn hất hất nước lên chỗ bị cắn, hàng mi dày rậm cụp xuống, một người vốn chỉ thích nữ nhân như Mộ Cẩm Ngọc, nếu biết được sự thật thì e là sẽ chỉ có cảm giác bị lừa gạt.
Sự ái muội chỉ mới nảy mầm cắm rễ được một chút, song Ninh Hoàn đã biết nó chẳng thể nào sinh trưởng thành một cây đại thụ che trời được, bởi chung quy cả hai vẫn không bước chung một con đường.
Y bình tĩnh nhìn chăm chú vào một nơi nào đó trong bóng tối, nhưng cảm giác rung động hư ảo ấy lại tràn ngập cõi lòng một lần nữa.
Thời gian rất nhanh đã trôi đến lúc đi hành cung tránh nóng, chỗ ở của Ninh Hoàn ở hành cung được bao quanh bởi một rừng trúc, không gian rất yên tĩnh vắng lặng, chỉ có một điểm bất cập duy nhất là sâu bọ ở đây khá nhiều, mà dã thú cũng không ít. Sau khi Tuyết Mãn được xách theo tới hành cung, chỉ trong ba ngày đầu mà nhóc này đã bắt cho Ninh Hoàn hết rắn lại đến chuột.
Lá gan Ninh Hoàn cũng không nhỏ, song từ bé y đã không thích rắn, thấy Tuyết Mãn tha rắn về bèn đoán nơi này hẳn là có không ít.
Khi Mộ Cẩm Ngọc quay về thì thấy vài nha hoàn đang rải thứ gì ở các phòng, hắn hỏi xong thì mới biết đó là bột hùng hoàng và bán biên liên để đuổi rắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
