Bát nước mơ hết phân nửa đều là đá vụn, Ninh Hoàn vừa mới uống một hớp đã nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ phía ngoài, còn chưa kịp uống hớp thứ hai thì người kia cũng đã đứng trước mặt y.
Trên người Mộ Cẩm Ngọc hẵn còn đang mặc mãng bào, A Hỉ tiến lại gần giúp hắn cởi y phục.
Ninh Hoàn ngồi cạnh cửa sổ lười nhác ngoái đầu lại nhìn.
Ninh Hoàn đáp: “Hoàng hậu cũng không phải người không có chính kiến, chỉ là những năm qua nàng bị dân gian hiểu lầm và đả kích quá nhiều thôi, sau này nàng sẽ từ từ tỉnh táo lại. Điện hạ chỉ cần thể hiện tốt ở trên triều là được, không thể tùy hứng như trước đây nữa, còn chuyện ở hậu cung Hoàng hậu có thể tự giải quyết.”
Mộ Cẩm Ngọc vặn lại: “Cô tùy hứng lúc nào?”
Ninh Hoàn cười như không cười, y vẫn nhớ những chuyện mà sau này Mộ Cẩm Ngọc làm trong cuốn thoại bản.
Rất xứng với bốn chữ hoang dâm vô độ, một vị bạo quân thực thụ.
Y vỗ vỗ lên chiếc gối bên cạnh, dịch người lại nhường ra một vị trí, Mộ Cẩm Ngọc thuận thế ngồi xuống.
Ninh Hoàn tựa lưng lên người Mộ Cẩm Ngọc, nhàn nhã uống nước mơ.
Trong bữa tiệc lúc nãy Mộ Cẩm Ngọc có uống chút rượu, bây giờ cảm giác choáng váng do say vẫn chưa biến mất, hắn cũng nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Dù ở bất cứ đâu thì Mộ Cẩm Ngọc cũng không cảm thấy thư giãn như khi bên cạnh Ninh Hoàn, đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, ôn nhu hương thật sự có thể bào mòn ý chí của một người, chôn vùi người đó trong sự dịu dàng vô bờ bến, mãi mãi không muốn tỉnh dậy.
Thân phận Thái tử của hắn tuy rằng cao quý, nhưng thật ra lại rất khó xử. Những thứ người khác có hắn mãi mãi chẳng đạt được, thậm chí còn chẳng nhàn nhã thoải mái được như các thiếu gia nhà quyền quý, tuổi còn nhỏ hắn đã rời cung lập phủ riêng, đông lạnh hè oi, cơm nóng trà nguội hắn cũng chẳng bao giờ để ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
