Mộ Cẩm Ngọc đương quay người ôm Ninh Hoàn vào lòng, cằm hắn nhè nhẹ ma sát lên đỉnh đầu người nọ, ngay cả mái tóc đen dài này cũng thoang thoảng mùi hương lạnh lùng đặc trưng của Ninh Hoàn, hắn cảm thấy hẳn là cả cơ thể mình đã chứa đựng đầy ắp cái mùi này rồi. Mộ Cẩm Ngọc hít một hơi thật sâu, hai bàn tay to đã bắt đầu vuốt ve bả vai người trong lòng.
Mới đầu chỉ là ở phần đầu vai, nhưng chốc lát sau đã dời vị trí xuống đằng sau lưng, Mộ Cẩm Ngọc xoa nắn phần xương bả vai của y, cảm giác khi chạm vào nơi này cực kỳ thoải mái.
Giống như trong giấc mộng của hắn, khi ấy hắn hoàn toàn chiếm được Ninh Hoàn trọn vẹn.
Nhưng lại chẳng theo một trình tự nào.
Càng ôm thì càng nóng, từng giọt mồ hôi không ngừng chảy ra khiến cả người đều dấp dính ẩm ướt, sắc trời ngoài kia đã sáng hẳn từ lâu, bình minh ngày hè vốn luôn mọc sớm, hai người nằm quay mặt vào nhau là có thể nhìn thấy đối phương rất rõ.
Vậy nên Ninh Hoàn cũng thấy được đôi con ngươi đỏ au của Mộ Cẩm Ngọc.
Ngón tay y cũng đã thấm đẫm mồ hôi, Ninh Hoàn nắm lấy tay đối phương: “Mùa hè rất dễ bị nóng trong người, điện hạ nên ăn chút đồ lạnh để hạ hỏa.”
Đầu ngón tay mềm mạng đụng phải lòng bàn tay có vài vết chai mỏng, chút mồ hôi từ ngón tay y dường như sắp chảy thành giọt rớt xuống, Ninh Hoàn cảm thấy bản thân thật sự không khác gì người vừa mới được vớt từ dưới nước lên.
Mộ Cẩm Ngọc lại đè lên người y một lần nữa, Ninh Hoàn nhớ lại vài chuyện song y căn bản không thể cử động chút nào, nếu chỉ so về mặt sức lực thì y chắc chắn không có cửa để thắng Mộ Cẩm Ngọc, chỉ có thể bó tay bị hắn áp ngực xuống.
“Tiếp theo phải làm gì?” Mộ Cẩm Ngọc kéo đai lưng Ninh Hoàn ra, “Cởi y phục? Cởi bên trên hay dưới trước?”
Ninh Hoàn cười ra tiếng: “Trước đây điện hạ không được ai dạy về chuyện này sao? Ít nhất cũng phải có nha hoàn chỉ cho ngài chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
