, đầu óc y vẫn còn hơi mơ hồ, chỉ cảm thấy cả người cứ ướt ướt dấp dính.
Áo trong màu trắng có chút ẩm dính sát vào cơ thể, mùi hương nam tính nồng đậm bao phủ toàn thân y khiến Ninh Hoàn cảm thấy không được tự nhiên.
Hơi ấm từ người nọ truyền sang cơ thể Ninh Hoàn, eo y cũng bị đối phương ôm chặt khít.
Sao mà y có thể ngủ tiếp nổi, mà dù có muốn ngủ thật thì cũng không thể nào vào giấc trong tình huống như thế này được.
Ninh Hoàn rời giường rồi rót một ly trà, cụp mắt ngồi uống trà cạnh bàn, cơ thể y vốn đã không khỏe lắm, mấy ngày gần đây còn liên tục phải suy nghĩ, giờ mới thấy hơi nhức đầu.
Hành cung vào ban đêm có chút lạnh lẽo, Ninh Hoàn uống hai ngụm trà thì cũng đã tỉnh táo hơn khá nhiều: “Điện hạ nghỉ ngơi đi, ta đọc sách một lát.”
Mộ Cẩm Ngọc khoác áo ngoài vào: “Đọc sách buổi tối có hại cho mắt.”
“Sao điện hạ biết là đang tối?” Ninh Hoàn nói, “Giờ vẫn là ban ngày, vừa mới qua chính ngọ thôi, điện hạ ngủ trưa đi.”
Ninh Hoàn biết hai mắt hắn còn chưa khôi phục, không phân biệt được ngày hay đêm.
Y thay bộ y phục ẩm ướt trên người đi, vặn đèn dầu cháy to hơn một chút, ánh lửa bập bùng rất nhanh đã chiếu rọi cả gian phòng. Ninh Hoàn mài chút mực nước, vừa xem sách cổ vừa viết lời bình sang bên cạnh, những cuốn sách này đều là y lấy từ Tàng Thư Các, rồi được chuyển từ phủ Thái tử đến hành cung, phần lớn đều là sách về y thuật không được ai sửa sang lại, còn có vài quyển bị sâu mọt gặm cắn. Y vừa ghi lời bình vừa cẩn thận đọc kĩ từng trang, tìm xem có phương thuốc chữa mù nào được ghi trong đây không.
Có một vài cách phối dược thoạt nhìn có vẻ khá ổn, song y lại không dám để Mộ Cẩm Ngọc đi thử.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
