Lòng bàn tay hắn chậm rãi trượt xuống, lướt qua chiếc cổ mỏng manh, vuốt ve phần xương quai xanh tinh xảo của nàng, rồi dừng lại ở vạt áo, hơi luồn vào bên trong.
Toàn thân Sở Hòa căng cứng.
A Cửu mang vẻ mặt mờ mịt hỏi: "Ngươi cũng cởi y phục ra, không được sao?"
Sở Hòa: "!!?"
Nàng vội vàng lùi ra khỏi vòng tay hắn, vơ lấy vạt áo khép chặt lại: "Không được!"
Sở Hòa còn chưa kịp nghĩ ra lời nói dối vô căn cứ nào để lấp liếm, thì bên ngoài cửa sổ chợt vang lên tiếng động.
Nàng vội vàng lảng sang chuyện khác: "A Cửu, chắc chắn cái bóng ma đó quay lại rồi!"
Thiếu niên mím môi, có vẻ không muốn động đậy cho lắm.
Sở Hòa lại mon men tới gần, luống cuống kéo vạt áo hắn lại cho chỉnh tề. Nàng dùng giọng điệu dỗ trẻ con, nhẹ nhàng ngon ngọt: "Nói không chừng kẻ đó có liên quan đến vụ mất tích của nhị tiểu thư Triệu gia đấy! Chúng ta mau chóng tóm lấy kẻ xấu, tìm được vị cô nương kia về, thì chúng ta có thể sớm nhận tiền thù lao rồi chuồn thôi. Có tiền rồi, chúng ta sẽ mua được thật nhiều, thật nhiều kẹo hồ lô đó!"
Đôi mắt A Cửu khẽ sáng lên: "Kẹo hồ lô sao?"
Sở Hòa vuốt lọn tóc tết trước ngực hắn ra sau lưng, cười tươi rói: "Đúng thế, kẹo hồ lô!"
A Cửu giơ tay lên. Một tiếng xé gió xé rách không gian, xuyên thủng lớp giấy dán cửa sổ, chìm vào màn đêm tăm tối.
Bóng người đang phi thân trên nóc nhà nhận thấy nguy hiểm, liền rút trường kiếm ra cản lại ám khí đang lao vút tới, xẹt ra những tia lửa chói lòa.
Nhìn kỹ lại, đó chỉ là một cây sáo nhỏ màu xanh được làm bằng trúc đơn sơ, nhưng nhờ ngậm nội lực của chủ nhân mà trở thành món vũ khí mang sức sát thương cực lớn.
Thanh niên áo lam xoay chuyển thanh trường kiếm trong tay, một luồng hàn quang lóe lên. Cây sáo nhỏ bị dội ngược trở lại theo quỹ đạo cũ, rơi gọn vào những ngón tay trắng bệch. Một động tác vẩy tay nhẹ nhàng, nó vô thanh vô tức trở về hình dáng một cây sáo trúc bình thường.
Đứng trong sân là một thiếu niên áo đỏ tóc bạc. Vạt áo bay phần phật trong gió đêm, những món đồ trang sức bằng bạc va vào nhau kêu leng keng lanh lảnh. Âm thanh càng vui tai, lại càng toát lên vẻ nguy hiểm bức người.
Thanh niên khẽ nhíu mày.
Sở Hòa chạy chậm hơn một nhịp. Nàng lùi ra nấp sau lưng A Cửu, ngẩng đầu nhìn lên, chợt nhớ ra đã từng chạm mặt người thanh niên mang kiếm này ở khách điếm. Lúc đó, ánh mắt hai người họ chạm nhau đã có cảm giác không mấy thân thiện rồi. Nàng còn sợ bọn họ sẽ lao vào đánh nhau ngay lúc ấy cơ.
Sở Hòa hạ giọng hỏi khẽ: "A Cửu, có đánh lại hắn không?"
A Cửu rủ mắt nhìn nàng, khóe môi nhếch lên, mang dáng vẻ ngoan ngoãn: "Ngươi nghĩ sao?"
Sở Hòa giật mình: "A Cửu lợi hại thế này, chắc chắn đánh thắng hắn rồi!"
Thiếu niên hất cằm lên, đứng thẳng tắp lưng. Gió đêm mơn trớn những lọn tóc lòa xòa bên tai, chiếc khuyên tai đính hồng ngọc gắn lông chim giấu dưới làn tóc bạc ánh lên những điểm sáng màu ấm dưới ánh trăng, bất ngờ tô điểm thêm chút sinh khí tươi mới cho hắn.
"Để đối phó với hắn, một con cổ trùng là đủ rồi."
Sở Hòa nhận ra lúc này hắn lại đang làm trò ra vẻ ta đây, không nhịn được buông một chữ: "6."
A Cửu ngoái đầu nhìn nàng: "Nghĩa là gì?"
Sở Hòa đáp: "Là khen ngươi lợi hại đấy."
A Cửu vô cùng đắc ý. Cây sáo nhỏ xoay một vòng điệu nghệ trong tay rồi được đặt hờ lên môi. Nhưng chưa kịp để tiếng sáo vang lên, người trên nóc nhà đã phi thân đáp xuống.
"Hai vị, tại hạ là Phương Tùng Hạc, đến đây để điều tra vụ án thiếu nữ mất tích trong thành, tuyệt nhiên không có ác ý."
Sở Hòa ngớ người.
Phương Tùng Hạc, đó chẳng phải là sư huynh của nam chính sao!?
A Cửu mặc kệ, vừa định cất lên nốt nhạc đầu tiên thì Sở Hòa đã nhào tới chộp lấy cây sáo của hắn.
"A Cửu, vị công tử này nói hắn là người tốt kìa!"
A Cửu không vui: "Sao ngươi biết hắn là người tốt?"
"Ngươi nhìn hắn xem, tuấn tú lịch sự, phong độ nhẹ nhàng, chính khí lẫm liệt thế kia, chắc chắn là người tốt rồi!"
Tuấn tú lịch sự?
Phong độ nhẹ nhàng?
Chính khí lẫm liệt?
Đây là lần đầu tiên A Cửu thấy Sở Hòa có thể tuôn ra được nhiều cụm từ bốn chữ đến thế. Vậy mà lúc khen hắn, chỉ có vỏn vẹn hai chữ "lợi hại" khô khan.
Sở Hòa tinh mắt, đã thấy con thanh xà nhỏ bò ra từ lúc nào. Nàng vội vàng đưa hai tay ra, chộp lấy con rắn nhỏ ôm chặt vào lòng đè xuống.
"A Cửu, không được đánh nhau!"
Tiểu thanh xà theo phản xạ định giãy giụa cắn một cái nhưng lại không dám. Quẫy đạp một hồi, phát hiện mình đang bị vùi vào bộ ngực mềm mại của cô gái, nó liền ngoan ngoãn nằm im. Thè lưỡi ra, thân thể màu xanh có vẻ hơi nóng lên, đôi đồng tử dựng đứng đầy vẻ bay bổng lâng lâng.
Đột ngột, con thanh xà bị chủ nhân xách đầu đập phịch xuống đất. Nó quằn quại vặn vẹo thân mình, run lên bần bật.
Phương Tùng Hạc đứng một bên, không hiểu tình hình ra sao.
Sở Hòa dè dặt hỏi han: "A Cửu, ngươi sao thế? Ngươi giận à? Ngươi nói gì đi chứ, ngươi không nói sao ta biết ngươi đang nghĩ gì? Ngươi cứ im ỉm thế này, ta cũng không biết có cần phải dỗ dành ngươi không nữa."
A Cửu mím chặt khóe môi, sau đó bật cười, nhả ra một chữ: "6."
Sở Hòa: "..."
Hắn bị như vậy, rốt cuộc nàng có cần phải dỗ hắn nữa không đây?
Cái tên Phương Tùng Hạc này, Sở Hòa có nghe qua, nhưng chưa từng gặp mặt, tự nhiên cũng không có bất kỳ giao thiệp nào với hắn.
"Ta đang lần theo dấu vết tìm kiếm sư đệ thì đến được Kiêu thành. Nghe tin nơi này liên tiếp xảy ra các vụ thiếu nữ mất tích, đoán chừng có kẻ gian làm càn, nên nán lại đây vài ngày, mong tìm ra hung thủ."
Trường kiếm của Phương Tùng Hạc đã thu vào vỏ, nhưng thân kiếm vẫn còn khẽ rung lên.
Ánh mắt dò xét của hắn dừng lại trên người A Cửu vài lần.
Thanh kiếm của Phương Tùng Hạc tên là "Tùy Tâm", là bảo kiếm sư môn ban tặng, có khả năng cảm nhận tà khí và phản ứng lại.
Trên đường đi, Tùy Tâm không phải chưa từng phản ứng với người khác, chỉ là với A Cửu, phản ứng của nó lại vô cùng dữ dội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)