Người Miêu Cương vốn nắm giữ nhiều tà thuật cổ độc, ranh giới giữa chúng và cái gọi là tà khí có đôi khi rất mờ nhạt. Việc Tùy Tâm có phản ứng cũng không có gì lạ.
Quan trọng hơn là, hơi thở của thiếu niên Miêu Cương trước mặt rất bình thản, không toát ra chút sát khí nào. Vậy mà khoảnh khắc hắn ra tay lúc nãy, luồng sát khí ngút trời trút bỏ lớp ngụy trang kia lại cuồn cuộn mãnh liệt đến vậy.
Có thể thấy, Phương Tùng Hạc vô cùng cảnh giác với A Cửu.
"Không biết hai vị xưng hô thế nào?"
A Cửu mải nghịch lọn tóc của mình, không thèm tiếp lời.
Không khí có chút gượng gạo.
Sở Hòa vội vàng lên tiếng: "Hắn tên là A Cửu."
Phương Tùng Hạc hỏi tiếp: "Còn cô nương là?"
Sở Hòa từng nghe nam chính nhắc đến vị đại sư huynh này, nhưng không chắc liệu huynh ấy có biết tên mình hay không.
Nếu để lộ thân phận, mối quan hệ vị hôn phu thê giữa nàng và nam chính bị phanh phui, A Cửu biết nàng lừa gạt hắn, chắc chắn hắn sẽ dùng loại cổ độc đáng sợ nhất để nuốt chửng nàng mất!
Sở Hòa túa mồ hôi hột hệt như tắm mưa.
Nàng thi thoảng lại liếc nhìn A Cửu, dáng vẻ co rúm sợ hãi quả thực không ra làm sao.
Bị nàng nhìn chằm chằm, A Cửu liền cúi người, tiến sát lại gần: "Sở —— ưm."
Miệng hắn đã bị ai đó bịt chặt.
"Ta tên A Hòa!" Sở Hòa dùng hai tay bịt chặt miệng A Cửu, cười rạng rỡ với Phương Tùng Hạc: "Phương công tử cứ gọi ta là A Hòa là được."
Phương Tùng Hạc không dám mạo phạm: "A Hòa cô nương."
Sở Hòa bỗng thấy tay tê rần, vội vàng rụt lại. Thấy trên mu bàn tay hằn thêm một vết răng cắn, nàng ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt nhìn hắn bừng bừng lửa giận.
A Cửu liếm khóe môi, liếc nhìn Sở Hòa một cái rồi ngoảnh mặt đi, chẳng thèm đếm xỉa đến nàng.
Phương Tùng Hạc đưa mắt nhìn qua nhìn lại hai người, lên tiếng hỏi: "Hai vị là khách của Triệu phủ sao?"
"Chúng ta được Triệu phủ nhờ vả, đến đây để điều tra vụ án thiếu nữ mất tích." Sở Hòa vừa nói vừa ra sức chùi chùi bàn tay lên áo A Cửu, sau đó hỏi lại: "Phương công tử, huynh đã điều tra được manh mối gì chưa?"
"Có vài phát hiện nhỏ." Phương Tùng Hạc không hề giấu giếm, hào phóng chia sẻ: "Phàm là những nơi xảy ra vụ mất tích, ta đều đích thân đến xem xét. Điểm chung duy nhất của các nạn nhân là đều trẻ tuổi và xinh đẹp, ngoài ra không có bất kỳ mối liên hệ nào khác. Nhưng ở các hiện trường khác nhau, ta lại phát hiện ra dấu vết lảng vảng của cùng một người."
Sở Hòa lập tức tiếp lời: "Có phải là một gã đàn ông dáng vóc cao lớn, đầu tóc bù xù rũ rượi không?"
Phương Tùng Hạc gật đầu: "A Hòa cô nương từng gặp rồi sao?"
"Cách đây không lâu, ta vừa nhìn thấy một cái bóng dáng đáng sợ như thế ngoài cửa sổ. Lúc đó ta còn tưởng mình gặp ma đấy!"
Phương Tùng Hạc khẽ nhíu mày: "Đúng là ta đang lần theo dấu vết của kẻ đó nên mới đến Triệu phủ. Nhưng tên này cực kỳ giỏi ẩn mình, cộng thêm lúc nãy... có chút hiểu lầm với A Cửu công tử, nên hiện tại ta đã mất dấu hắn. Nếu hắn thực sự là hung thủ đứng sau các vụ án, lỡ như lại có thêm cô nương nào gặp nạn, ta khó mà chối bỏ trách nhiệm."
Trong nguyên tác, Phương Tùng Hạc chính là một người tốt chính trực đến mức ngốc nghếch như vậy đấy.
Thế nên đến nửa sau của cốt truyện, khi nhận ra mình cũng đem lòng yêu nữ chính, hắn chẳng dám thổ lộ, thậm chí còn hy sinh bản thân để bảo vệ con đường tình yêu của nam nữ chính.
Cùng mang thân phận những nhân vật phụ nhỏ bé không có kết cục tốt đẹp, Sở Hòa bất giác nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương lân.
Nàng khâm phục nói: "Phương công tử vì sự an nguy của bách tính, đơn thương độc mã truy tìm hung thủ, quả là tấm lòng hiệp nghĩa, xả thân vì nghĩa lớn. Nghĩa khí ngút trời của công tử thật khiến người ta kính nể. Công tử đã cố gắng hết sức rồi, xin đừng tự trách mình quá."
Từ bên cạnh chợt vang lên một tiếng cười nhạo lạc quẻ.
Sở Hòa quay sang nhìn: "Sao thế, A Cửu, ngươi có ý kiến gì à?"
Sở Hòa lay lay cánh tay A Cửu: "A Cửu, ngươi có cách nào không?"
A Cửu không đáp, quay người sang hướng khác, không thèm nhìn nàng lấy một cái.
Được rồi, hắn lại nổi tính trẻ con gì nữa đây?
Vì nghiệp lớn trước mắt, Sở Hòa tự nhủ phải nhẫn nhịn. Nàng dùng cả hai tay ôm lấy cánh tay hắn, đôi mắt sáng lấp lánh, tuôn ra một tràng tâng bốc thái quá.
"A Cửu nhà ta thông minh tài trí, thích giúp đỡ mọi người, ôn nhã lịch thiệp, tài hoa xuất chúng, thần cơ diệu toán... Tóm lại là A Cửu lợi hại nhất, chắc chắn ngươi có cách tìm ra tung tích kẻ đó, đúng không nào!"
Ánh mắt A Cửu khẽ động, rốt cuộc cũng chịu bố thí cho nàng một cái nhìn.
Tiểu thanh xà trườn từ cánh tay A Cửu sang người Sở Hòa, cuối cùng yên vị trên vai nàng, nằm ngoan ngoãn bất động.
Sở Hòa chớp chớp mắt.
Tiểu thanh xà cũng hùa theo chớp chớp mắt.
Chỉ trong chốc lát, một người một rắn như hợp thành một liên minh, kề vai sát cánh nịnh bợ, tỏ vẻ đáng yêu lại làm nũng, hòng làm mềm lòng kẻ "sắt đá" kia.
A Cửu khẽ mím môi, giọng nói mang theo chút âm mũi trầm đục: "Phiền phức."
Miệng thì nói vậy, nhưng hắn vẫn giơ tay ra. Một con bọ nhỏ xíu màu đen vỗ cánh bay lên, lơ lửng giữa không trung một lúc, tựa như đang đánh hơi tìm dấu vết. Không bao lâu sau, nó xác định được một hướng, không chút chần chừ bay vút đi.
A Cửu sải bước, rủ mắt liếc nhìn Sở Hòa vẫn đang ôm khư khư cánh tay mình như một vật cản đường, gắt gỏng nói: "Buông tay ra."
Sở Hòa "Ồ" một tiếng, buông tay ra. Nàng tiến lên một bước về phía Phương Tùng Hạc: "Phương công tử, huynh cũng đi theo cùng đi."
Phương Tùng Hạc cất bước đi theo phía sau.
Hắn hỏi Sở Hòa: "Loài phi trùng kia của A Cửu công tử liệu có tìm được tung tích kẻ đó không?"
"Chắc chắn là được, cổ trùng của A Cửu lợi hại lắm đấy."
Tiểu thanh xà đang cuộn trên vai Sở Hòa rướn mình, ngóc cao cái đầu, vẻ mặt vô cùng tự hào.
A Cửu đi phía trước ngoảnh lại nhìn: "Qua đây."
Sở Hòa đành cam chịu chạy lóc cóc tới bên cạnh hắn: "Lại chuyện gì nữa đây, đại thiếu gia của ta?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
