A Cửu uống một ly vẫn chưa đã, lại uống thêm ly nữa.
Sở Hòa hơi chột dạ, sợ hắn thu sổ tính nợ cũ, vội vàng cầm khăn tay lau mồ hôi trên trán hắn, ra sức nịnh bợ.
Tên hầu đứng phía sau Tống Thính Tuyết không kìm được khẽ thì thầm: "Cô gia, hai người này có đáng tin cậy không vậy?"
Tống Thính Tuyết nhắm mắt thở dài: "Hiện giờ chúng ta cũng hết cách rồi."
Tống Thính Tuyết ra tay rất hào phóng, đồng thời hứa hẹn dù có tìm được em vợ hay không cũng sẽ trả một khoản thù lao xứng đáng. Điều này đối với Sở Hòa - kẻ đang cạn kiệt túi tiền - mang một sức hút vô cùng mãnh liệt.
Nàng kéo A Cửu đi theo Tống Thính Tuyết về Triệu phủ.
Qua cuộc trò chuyện, Sở Hòa mới biết được Tống Thính Tuyết thực chất là con rể ở rể của Triệu gia.
Ở thời đại này, phàm là nam tử có chí khí, có bản lĩnh đều rất khinh thường việc ở rể. Nhưng Tống Thính Tuyết lại nói về việc này một cách vô cùng thản nhiên.
A Cửu không hiểu: "Ở rể là cái gì?"
Triệu gia là phú thương giàu nhất nhì trong thành, dinh thự vô cùng bề thế, khí phái.
Vừa về đến phủ, Tống Thính Tuyết lập tức hỏi hạ nhân xem phu nhân đang ở đâu. Biết được phu nhân đang ở phòng thu chi, đôi mày hắn liền chau lại.
"Vinh Nguyệt thân thể yếu ớt, việc tính toán sổ sách lại tốn nhiều tâm lực nhất, nàng ấy sao lại đến phòng thu chi làm gì?"
Hạ nhân bẩm báo: "Có một khoản sổ sách xảy ra vấn đề, đại tiểu thư không yên tâm nên đích thân qua đó xem xét."
Tống Thính Tuyết vô cùng lo lắng, bước chân cũng vô thức nhanh hơn.
Sở Hòa và A Cửu nối gót theo sau. Dọc đường đi, Sở Hòa nhận thấy người làm trong Triệu phủ tỏ ra vô cùng kính trọng Tống Thính Tuyết, lại thấy tình cảm phu thê của hắn rất tốt đẹp. Nàng thầm đoán Tống Thính Tuyết tuy mang thân phận ở rể, nhưng không hề bị người ta xem thường như những kẻ khác, ngược lại còn làm rất thành công là đằng khác.
Triệu gia có bốn vị tiên sinh làm ở phòng thu chi, hiện tại đều đang cung kính xếp thành một hàng ngang, lắng nghe người phụ nữ ngồi trên ghế vừa gảy bàn tính vừa căn dặn.
"Doanh thu của tiệm vải ở thành tây bị hụt mất một phần mười. Ta nhớ không lầm thì sổ sách làm ăn bên thành tây đều do Ngô tiên sinh phụ trách tính toán phải không?"
Ba vị tiên sinh kia đồng loạt dồn ánh mắt về phía một người còn lại.
Ngô tiên sinh cười gượng gạo: "Vâng, chuyện làm ăn bên thành tây đều do ta phụ trách."
"Ngô tiên sinh trước kia chưa bao giờ tính sai sổ sách."
Ngô tiên sinh vội vàng giải thích: "Chắc chắn là do dạo gần đây cơ thể ta không được khỏe, lơ đãng một chút nên mới phạm phải sai lầm. Đại tiểu thư, đây là lỗi của ta, ta cam tâm chịu phạt."
"Ngô tiên sinh nói quá lời rồi. Ngài làm việc cho Triệu gia chúng ta đã 20 năm, ta vẫn còn nhớ thuở bé, phép tính đầu tiên ta học được chính là do Ngô tiên sinh dạy. Ngài đối với ta có ơn vỡ lòng, đây chỉ là một lần sơ suất mà thôi, nói gì đến chuyện xử phạt cơ chứ."
Sắc mặt Ngô tiên sinh lộ vẻ xúc động.
"Khụ khụ..." Triệu Vinh Nguyệt đưa khăn tay lên che miệng ho khan hai tiếng, ngước mắt lên cười nói: "Ngô tiên sinh, ngài cũng không cần phải tự trách mình quá đáng. Nhân vô thập toàn, con người ai mà chẳng có lúc mắc sai lầm? Lần sai sót này ta sẽ không để trong lòng đâu."
Ngô tiên sinh cúi đầu: "Thật đáng hổ thẹn."
"Nửa tháng trước, Ngô tiên sinh và chưởng quầy tiệm vải ở thành tây có một buổi tụ họp tại Túy Vân Lâu. Nghe nói hai người đã uống không ít loại quỳnh hoa lộ thượng hạng. Biết Ngô tiên sinh thích rượu ngon, lần sau ta nhất định sẽ sai người mang thêm vài bình quỳnh hoa lộ loại tốt nhất đến phủ của ngài."
Ngô tiên sinh cúi gằm mặt, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo.
Ba vị tiên sinh còn lại cũng vội vàng chấn chỉnh tinh thần. Bọn họ lén nhìn người phụ nữ mang vẻ mặt tái nhợt ốm yếu, dáng vẻ mỏng manh nhưng khó lòng che giấu phong thái tuyệt đại giai nhân trước mặt, trong lòng ai nấy đều dâng lên vài phần căng thẳng.
"Vinh Nguyệt."
Tống Thính Tuyết rảo bước tới. Cũng không biết hắn có cảm nhận được bầu không khí căng thẳng trong phòng hay không, chỉ thấy hắn đi thẳng về phía người phụ nữ có thân hình mỏng manh kia, nắm lấy một bàn tay lạnh ngắt của nàng.
"Thân thể nàng vốn yếu ớt, đại phu đã dặn phải tĩnh dưỡng cho tốt, không nên vì những chuyện bên ngoài mà hao tâm tổn sức làm tổn hại thân thể."
Triệu Vinh Nguyệt cho bốn vị tiên sinh lui ra trước. Nương theo lực tay của trượng phu, nàng từ từ đứng dậy, đôi mắt cong lên, nở một nụ cười nhạt.
"Trong lòng ta tự có chừng mực, sẽ không ép buộc bản thân đâu. Chỉ xem qua vài trang sổ sách thôi mà, không sao đâu."
Triệu Vinh Nguyệt lại hướng ánh nhìn về phía đôi nam nữ trẻ tuổi lạ mặt: "Vị công tử và cô nương đây là?"
Tống Thính Tuyết lên tiếng giới thiệu: "Đây là những cao nhân ta mời đến để hỗ trợ tìm kiếm Sơ Tinh, A Cửu công tử và Sở Hòa cô nương. Còn vị này chính là phu nhân của ta."
Triệu Vinh Nguyệt tuy xuất thân từ thương gia, nhưng khí chất dịu dàng thanh tao lại khiến nàng giống một tiểu thư khuê các tri thư đạt lý xuất thân từ dòng dõi thế gia hơn.
"A Cửu công tử, Sở Hòa cô nương, làm phiền hai vị phải cất công đến đây một chuyến." Triệu Vinh Nguyệt hơi cúi người hành lễ: "Chuyện tiểu muội Sơ Tinh của ta mất tích, chắc hẳn phu quân đã nói qua với hai vị. Nếu có thể tìm được Sơ Tinh về, dù có phải lấy ra một nửa gia sản của Triệu gia làm lễ tạ ơn, ta cũng sẵn lòng."
Tống Thính Tuyết thở dài: "Từ sau khi Sơ Tinh mất tích, Vinh Nguyệt vì lo lắng quá độ mà sức khỏe ngày càng sa sút. Đáng giận ta chỉ là một kẻ thư sinh, chuyện làm ăn buôn bán đều phải học lại từ đầu, đến nay cũng chỉ mới biết được chút ít, rất nhiều việc vẫn không thể san sẻ gánh nặng cùng Vinh Nguyệt."
Nói đến đây, Tống Thính Tuyết khẽ mím môi, rồi ngước mắt lên. Hắn dường như đặt trọn mọi hy vọng lên người Sở Hòa và A Cửu, ánh mắt ngập tràn vẻ kỳ vọng tha thiết.
"Trăm sự nhờ cậy hai vị giúp đỡ chúng ta tìm lại tiểu muội Sơ Tinh."
Sở Hòa ngẩng đầu lên, nhìn sang A Cửu bên cạnh.
A Cửu vẫn mải miết nghịch bông hoa nhung cài trên đầu Sở Hòa. Thỉnh thoảng hắn lại ngước mắt lên nhìn cây trâm cài tóc đính hạt châu lấp lánh trên đầu Triệu Vinh Nguyệt. Cảm nhận được ánh mắt của Sở Hòa, hắn mới nhìn lại, vẫn mang cái dáng vẻ lười biếng, chẳng mấy hứng thú.
Sở Hòa thừa biết, trong những tình huống thế này, không thể trông cậy gì vào hắn được.
Nàng hắng giọng, lên tiếng: "Tống tiên sinh, Triệu tiểu thư, xin hãy cho chúng ta chút thời gian bàn bạc với nhau."
Sở Hòa kéo tuột A Cửu ra ngoài cửa: "A Cửu, ngươi thấy thế nào?"
A Cửu đáp ráo hoảnh: "Đứng xem thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



