Sở Hòa nghẹn họng, cố nén giọng nói: "Ta đang hỏi ngươi thấy chuyện này có khả thi không cơ mà?"
A Cửu vặn lại: "Thế nào là khả thi, thế nào là không khả thi?"
Sở Hòa vội bịt miệng hắn: "Ngươi nói nhỏ tiếng thôi."
A Cửu chớp chớp mắt, há miệng ra, nhưng âm thanh phát ra lại nhỏ như tiếng muỗi kêu, nàng chẳng nghe rõ câu nào.
Sở Hòa im lặng một lát, túm lấy cổ áo hắn kéo cúi xuống.
"Ngươi bớt nháo lại đi!"
Hắn đang chăm chú nhìn nàng.
Sở Hòa chợt thấy ngượng ngùng khó hiểu. Nàng buông bàn tay đang nắm cổ áo hắn ra, hạ gót chân xuống đất. Nàng khẽ đảo mắt sang hướng khác, nói khẽ: "Ý ta là, mấy vụ mất tích này nghe qua đều vô cùng kỳ lạ, có lẽ đứng đằng sau còn có một thế lực nào đó lớn hơn giật dây. Bọn mình tuy túng tiền thật, nhưng cũng không thể đem mạng ra đùa được."
Hắn vẫn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt không hề dời đi chỗ khác.
Sở Hòa nuốt nước bọt cái ực, tìm việc để làm bằng cách lấy ngón tay xoắn một lọn tóc dài thả trước ngực, tiếp tục nói: "Nếu ngươi thấy chuyện này có nguy hiểm, thì chúng ta mặc kệ, đi khỏi đây luôn. Nhỡ... nhỡ ngươi bị thương, chảy máu thì quả là lợi bất cập hại."
Suy nghĩ của nàng vô cùng đơn giản.
Mấy chuyện rắc rối này nàng chẳng am hiểu gì, lại không biết võ công, cũng chẳng rành vu cổ. Đến lúc đó, người phải xông pha chắc chắn là A Cửu, người bị thương chắc chắn cũng chỉ có hắn. Nếu đến hắn mà còn không xử lý được, thì nàng chắc chắn cũng chỉ có nước bó tay.
Đợi một hồi lâu mà vẫn chẳng thấy A Cửu lên tiếng.
Sở Hòa mất kiên nhẫn ngẩng mặt lên: "A Cửu, ngươi không nghe thấy ta nói gì à?"
Nhưng vừa ngẩng lên, nàng đã bất giác nín thở.
Chẳng biết từ lúc nào, A Cửu đã khom người cúi đầu xuống, khoảng cách lại càng gần hơn so với lúc nàng kiễng chân.
Chỉ gần thêm chút nữa thôi, chóp mũi hai người đã chạm vào nhau rồi.
Hắn cứ như một bóng ma, thường xuyên di chuyển vô thanh vô tức.
Thế nhưng ngay tại khoảnh khắc này, cũng không biết có phải do khoảng cách quá gần hay không, nàng dường như cảm nhận được hơi thở của hắn.
Có lẽ là do hơi nóng từ hơi thở của hắn mang lại, hoặc có thể do ánh nắng quá đỗi chói chang, đôi má nàng dần nhuốm một màu ửng đỏ, những sợi lông tơ nhỏ xíu trên sống mũi lấm tấm vài giọt mồ hôi mỏng manh.
A Cửu hơi nghiêng đầu, trong đôi mắt đỏ rực tuyệt đẹp chứa đựng vẻ thơ ngây và tò mò.
Không hiểu sao, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đáy mắt hắn, Sở Hòa lại cảm thấy một sự thẹn thùng càng thêm mãnh liệt. Nhưng chưa được bao lâu, một bóng râm ập tới, dáng vẻ ngượng ngùng của nàng trong mắt hắn như bị phủ lên một lớp sương mờ ảo.
Hắn vươn hai tay ra che trên đỉnh đầu nàng, tựa như muốn cản bớt ánh nắng mặt trời đột nhiên trở nên gay gắt.
Đôi mắt thiếu niên không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào nàng. Hàng mi in bóng râm dày đặc xuống mí mắt dưới. Ngay cả độ cong của ngọn tóc nàng bay bay trong gió, cũng được hắn thu trọn vào tầm mắt.
Trái tim nàng đập chệch nhịp.
Hắn bất thình lình thốt lên: "Ta muốn kiếm tiền."
Sở Hòa vô cùng bất ngờ. Chẳng nhẽ hắn đột nhiên giác ngộ được tầm quan trọng của tiền bạc rồi sao?
Đầu ngón tay trắng bệch của thiếu niên khẽ chạm vào bông hoa nhung nhỏ trên đầu nàng, miệng lẩm bẩm: "Xong rồi sẽ lấy cái này đổi thành mấy viên đá quý lấp lánh lấp lánh kia, chắc chắn sẽ còn đẹp hơn nhiều."
Sở Hòa: "?"
Chẳng rõ mang trong mình sự giác ngộ kỳ quái nào, một A Cửu vốn lười nhác, chẳng có chút nhiệt tình nào, vậy mà lại đồng ý ra tay giúp đỡ tìm người.
Nghe vậy, Tống Thính Tuyết nở một nụ cười rạng rỡ. Hắn sai hạ nhân dẫn A Cửu và Sở Hòa về phòng khách nghỉ ngơi trước. Sau này, bất kể A Cửu và Sở Hòa cần gì, người của Triệu phủ đều sẽ dốc toàn lực hỗ trợ.
"Vinh Nguyệt, ta biết nàng đang rất sốt ruột chuyện của Sơ Tinh. Nhưng nếu nàng không biết giữ gìn sức khỏe của bản thân, lỡ như Sơ Tinh trở về rồi thì phải làm sao? Còn ta nữa, ta phải làm thế nào đây?"
Triệu Vinh Nguyệt dịu dàng nói: "Ta có ngoan ngoãn nghe lời đại phu dặn dò, cũng có uống thuốc đầy đủ mà. Lần này đến phòng thu chi, thật sự là vạn bất đắc dĩ thôi. Thính Tuyết, ta thật sự không sao đâu."
Kể từ khi Triệu lão gia qua đời, toàn bộ cơ nghiệp khổng lồ của Triệu gia đều do một tay Triệu Vinh Nguyệt quán xuyến. Cũng vì thấy nàng tuổi đời còn trẻ, nên đám người bên dưới mới dần sinh ra những tâm tư khác.
Triệu Vinh Nguyệt bắt buộc phải đích thân ra mặt răn đe, để cho bọn họ hiểu rằng dù nàng trong mắt bọn họ chỉ là một nữ nhi liễu yếu đào tơ, nhưng cũng không phải là người dễ dàng cho bọn họ nắm thóp, tùy ý muốn nắn bóp sao thì nắn.
Tống Thính Tuyết đưa tay kéo Triệu Vinh Nguyệt vào lòng. Vòng tay ôm lấy nàng, hắn cảm nhận rõ ràng thân thể nàng đã hao gầy đi rất nhiều so với trước đây.
Trong lòng Triệu Vinh Nguyệt luôn chất chứa quá nhiều tâm sự.
Muội muội, gia tộc, và đến cuối cùng mới là bản thân nàng.
Trên vai Triệu Vinh Nguyệt là một gánh nặng quá lớn. Chỉ khi được dựa vào vòng tay trượng phu, nàng mới dám để mặc bản thân buông bỏ mọi gánh nặng, thả lỏng cơ thể, nhắm mắt lại tận hưởng giây phút bình yên ngắn ngủi.
Tống Thính Tuyết rủ mắt nhìn đăm đăm đỉnh đầu thê tử, nuốt những lời định thốt ra vào lại trong bụng.
—— Phải đến khi nào, nàng mới có thể buông bỏ mọi thứ, sống một cuộc đời chỉ cần vui vẻ là được hả Vinh Nguyệt?
Triệu phủ chuẩn bị sẵn hai căn phòng cho khách nằm sát cạnh nhau.
Sở Hòa chỉ vào căn phòng bên trái: "Căn này là của ngươi."
Dứt lời, Sở Hòa đẩy cửa gian phòng bên phải bước vào. Khi quay người lại định đóng cửa, thiếu niên đã vô cùng tự nhiên bước theo nàng vào trong.
Sở Hòa: "... A Cửu, đây là phòng của ta."
A Cửu gật đầu: "Ừm, ta biết."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)