Lời suy đoán này khiến những người đàn ông đang ngồi quanh đó không rét mà run.
A Cửu hoàn toàn thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Hắn tựa lưng vào tường, đầu ngón tay lười nhác vân vê lọn tóc bạc được tết thành bím. Bất ngờ không kịp phòng bị, một chiếc nón có rèm úp thẳng lên đầu hắn.
Lớp lụa mỏng màu trắng khẽ đung đưa, tạo nên những mảng sáng tối mờ ảo.
Giữa tầm nhìn bị che khuất mông lung, khuôn mặt cô gái ghé sát lại gần.
Lại có thêm một nhóm người từ bên ngoài bước vào khách điếm.
Đi đầu là một thanh niên mặc áo dài của nho sinh. Vạt áo nhuộm màu mực khói lướt nhẹ qua bậu cửa. Dải lụa đen vấn tóc tung bay trong gió nhẹ. Khuôn mặt tuấn tú, khí chất ôn hòa, toát lên vẻ thư sinh nho nhã như từ trong cốt tủy.
Ông chủ khách điếm nhìn thấy người này, lập tức tất tả chạy ra đón.
"Tống tiên sinh đại giá quang lâm, không biết ngài có việc gì sai bảo?"
Người nọ mỉm cười: "Ông chủ Lý, ta đến tìm người."
Thanh niên được gọi là "Tống tiên sinh" kia vừa liếc mắt đã chú ý ngay đến Sở Hòa và A Cửu. Dù sao thì trong hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng thế này, Sở Hòa là một trong số ít những cô nương còn dám ra đường. Cộng thêm bộ y phục mang đậm phong cách dị vực của A Cửu, muốn không chú ý cũng khó.
"Công tử, cô nương, thứ lỗi cho tại hạ đã làm phiền." Tống tiên sinh đi thẳng đến chỗ họ, trước tiên chắp tay hành lễ vô cùng văn nhã, sau đó mới lên tiếng: "Tại hạ là Tống Thính Tuyết, là tiên sinh dạy học trong thành. Lần này tìm đến là có việc muốn nhờ vả."
Sở Hòa vô cùng kinh ngạc, không hiểu tại sao vị tiên sinh xa lạ này lại tìm đến mình.
A Cửu thì hoàn toàn không có hứng thú đếm xỉa đến vị khách không mời này. Hắn thôi nghịch tóc mình, chuyển sang kéo một lọn tóc đen của Sở Hòa quấn quanh đầu ngón tay. Dáng vẻ ngoan ngoãn im lìm tựa như một bức phông nền mờ nhạt phía sau nàng.
Sở Hòa lên tiếng hỏi: "Không biết Tống tiên sinh tìm chúng ta có việc gì?"
"Đây là chuyện cơ mật trong phủ, không tiện bàn luận ở chốn đông người. Tại hạ đã đặt một bàn tiệc thịnh soạn ở Túy Vân Lâu, coi như chút lòng thành làm trọn đạo chủ nhà. Không biết có may mắn mời công tử và cô nương cạn một ly không?"
Sở Hòa ngẩng đầu lên: "A Cửu, chúng ta đi ăn ngon nhé?"
Bữa ăn miễn phí đối với hai người đang cạn kiệt túi tiền như họ lúc này chẳng khác nào đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Dường như nhìn thấu sự động tâm của Sở Hòa, A Cửu chậm rãi gật đầu một cái.
Túy Vân Lâu là tửu lầu đắt giá nhất thành. Tống Thính Tuyết đã bao trọn một phòng riêng, đồ ăn thức uống đều là loại hảo hạng nhất, quả thực đã chịu chi một khoản không nhỏ.
Sau vài câu sáo rỗng chào hỏi, Tống Thính Tuyết cũng đi thẳng vào vấn đề chính: "Hai vị dừng chân ở Kiêu thành, hẳn cũng đã nghe nói đến chuyện thiếu nữ liên tiếp mất tích. Bọn họ biến mất một cách không dấu vết. Rõ ràng đêm hôm trước vẫn yên vị trong phòng, vậy mà sáng ra đã không thấy tăm hơi đâu nữa. Hơn nữa, trong phòng các nạn nhân đều xuất hiện một đóa hoa thế này."
Tống Thính Tuyết mở một chiếc hộp gỗ ra. Bên trong là một bông hoa màu tím nở rực rỡ, tựa như dù mùa xuân có tàn lụi, nó vẫn kiêu hãnh phô diễn vẻ đẹp đến mức phóng túng.
"Ta có nghe nói qua, mọi người gọi loài hoa này là quỷ hoa."
Sở Hòa buông một câu trả lời, vừa ngước mắt lên nhìn, sắc mặt liền sầm lại.
Động tác gặm xương của A Cửu bỗng khựng lại.
Vì bận ăn uống, hắn đã gỡ chiếc nón có rèm Sở Hòa đội cho để sang một bên, để lộ khuôn mặt tinh xảo mỹ lệ nhưng lại mang vẻ tái nhợt yếu ớt. Bất cứ ai nhìn thấy đều sẽ cảm thấy hắn toát lên vài phần tà khí.
Tống Thính Tuyết nhận ra A Cửu không phải người bình thường, nên cũng biết phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói khi giao tiếp với hắn.
Ngược lại Sở Hòa thì lại rất hồn nhiên, thích trừng mắt là trừng mắt. Bị nàng lườm một cái, A Cửu chớp mắt, ngoan ngoãn nhả miếng sườn đang gặm ra.
Sở Hòa gắp thịt viên bỏ vào bát hắn chất thành đống cao như núi nhỏ.
Hắn bưng bát lên, và lấy và để nhét hết vào miệng.
Tống Thính Tuyết đã thầm đưa ra đánh giá về mối quan hệ của đôi nam nữ trẻ tuổi này. Chỉ cần thuyết phục được Sở Hòa, thiếu niên dị vực bên cạnh chắc chắn sẽ theo nàng về phủ giúp đỡ.
Vì thế, hắn hướng về phía Sở Hòa, nói tiếp: "Thực ra chúng ta cũng không biết tên gọi thật của loài hoa này. Chỉ là do dân chúng truyền tai nhau trong nỗi sợ hãi nên mới gán cho nó cái tên quỷ hoa. Có lẽ cô nương đã từng nghe qua, lần đầu tiên loài hoa này xuất hiện là ở nhà một người thợ mộc ở thành đông. Con gái ông ta đột nhiên mất tích, sau đó các vụ việc tương tự cứ nối tiếp nhau xảy ra, số lượng người mất tích ngày càng nhiều."
Sắc mặt Tống Thính Tuyết trở nên khó coi: "Nhưng ít ai biết rằng, nơi quỷ hoa xuất hiện đầu tiên chính là Triệu phủ."
Sở Hòa nghe vậy liền ngạc nhiên thốt lên: "Triệu phủ?"
Tống Thính Tuyết đáp: "Triệu phủ chính là nhà ngoại của tại hạ. Lúc quỷ hoa xuất hiện... muội muội của nương tử ta... tức là cô em vợ, đã mất tích."
(Thê muội - em vợ)
A Cửu đẩy bát cơm của mình sang trước mặt Sở Hòa.
Sở Hòa không nhúc nhích: "Ta có nghe người trong khách điếm nhắc qua, Triệu gia là phú thương nức tiếng trong thành."
Tống Thính Tuyết gật đầu: "Cô em vợ vẫn chưa xuất giá. Để bảo vệ danh tiết cho muội ấy, chúng ta đành phải che giấu tin tức này đi."
"Vậy việc Tống tiên sinh bây giờ lại nói cho chúng ta biết, là có ý gì?"
Tống Thính Tuyết nói: "Tại hạ muốn nhờ hai vị giúp đỡ."
Góc áo Sở Hòa liên tục bị kéo giật. Nàng vốn không định để ý, nhưng quả thật phiền phức quá mức.
Nàng lấy lệ dùng muỗng múc một thìa canh gừng cay bỏ vào bát hắn, đẩy bát về chỗ cũ, rồi hỏi lại: "Tại sao Tống tiên sinh lại muốn nhờ chúng ta giúp đỡ?"
Tống Thính Tuyết nói: "Cô nương sở hữu dung mạo tựa tiên giáng trần, e là vừa bước vào thành đã thu hút sự chú ý của bao người. Tại hạ đoán đóa quỷ hoa đêm qua vốn dĩ nhắm vào cô nương. Chỉ là không rõ có sai sót gì mà kẻ chịu trận lại là cái xác đàn ông vô danh kia."
Tầm mắt dò xét của Tống Thính Tuyết lại dời sang người bên cạnh Sở Hòa.
Thiếu niên tóc bạc quả thực không chút tâm cơ, hoàn toàn ngây thơ thuần khiết. Hắn bưng cái bát Sở Hòa vừa đẩy lại, ngửa cổ nốc cạn thứ nước dùng cay xé lưỡi vị gừng vào bụng.
Khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể hắn cứng đờ, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
"Sở Hòa... Đồ ăn có độc."
Làn da tái nhợt của A Cửu bừng lên sắc hồng nhạt. Hốc mắt hắn đỏ hoe, hàng mi đọng lại vài giọt nước li ti. Trông bộ dạng này của hắn, thậm chí còn khiến người ta xót xa hơn cả cành hải đường đẫm sương sớm.
Sở Hòa lúc này mới ý thức được mình vừa cho hắn ăn thứ gì. Nàng cuống cuồng rót một ly trà đưa tận tay hắn: "Uống mau đi, giải độc đấy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)