Ngoài cửa sổ chợt nổi lên một trận gió lớn, bóng cây xào xạc rung rinh.
Một luồng hương hoa lẩn khuất trong gió đêm, nương theo bóng đen lặng lẽ không tiếng động, điểm xuyết thêm vài phần âm u quỷ dị cho màn đêm.
Cánh cửa sổ bị đẩy ra êm ru. Bóng đen nhìn thấy người đang say giấc nồng trong phòng, hơi lấy làm lạ vì sao một cô nương liễu yếu đào tơ thế này lại phải ngủ dưới sàn nhà. Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là cô nương xinh đẹp này từ khoảnh khắc bước vào thành, đã được định sẵn sẽ trở thành món hàng thượng phẩm nhất của bọn chúng.
Bông hoa màu tím trên tay bóng đen nở rộ rực rỡ, nhìn giống mẫu đơn nhưng lại kiêu sa diễm lệ hơn cả mẫu đơn.
Ánh trăng vằng vặc đúng lúc chiếu rọi xuống, tôn lên góc nghiêng khuôn mặt với làn da sáng mịn hơn cả sương tuyết của cô gái, càng khiến nàng trông giống hệt tiên nữ trong những câu chuyện dân gian.
Bóng đen không khỏi cảm thán: "Đẹp thật."
"Ta cũng thấy đẹp."
Giọng nói đột ngột vang lên khiến bóng đen lập tức quay phắt người lại.
Bên ngoài cửa sổ là những bóng cây tầng tầng lớp lớp, hệt như ma quỷ đang nhe nanh múa vuốt, cuồng loạn tột độ.
Lúc này, bóng đen mới kinh hãi nhận ra trên cành cây có một thiếu niên mặc áo đỏ tóc bạc đang ngồi.
Hắn ẩn hiện giữa những bóng cây, đôi chân đung đưa giữa không trung, thoắt ẩn thoắt hiện. Tiếng chuông bạc ngân vang rộn rã hoạt bát, vẽ nên một điệu nhạc nhẹ nhàng.
Đôi mắt thiếu niên đỏ rực, trong vắt không chút tì vết. Khóe mắt cong cong, ý cười gợn sóng lan tỏa từng đợt ánh sáng lấp lánh, hô ứng với ánh trăng vằng vặc đến mức chói lóa.
Hơi thở của hắn bình hòa, không hề có chút sát khí nào.
Thế nhưng bóng đen lại kinh hãi tột độ. Trước khi người trên cây lên tiếng, gã vậy mà không hề phát giác ra chút hơi thở nào của hắn, điều này thật sự quá khó tin.
"Ngươi biết không?"
"Hôm nay ta vừa học được một đạo lý mới."
"Khoảng cách tạo nên cái đẹp."
"Quả nhiên khi đứng xa xa một chút, nàng ấy trông đẹp hơn hẳn. Nhưng ta lại không thích như vậy."
"Xa cách quá, liền không thể kề cận da thịt nữa."
Toàn thân bóng đen căng cứng. Những lời lẩm bẩm vô nghĩa của thiếu niên chỉ khiến đêm nay trở nên càng thêm hoang đường. Mà những thứ không thể giải thích bằng lẽ thường, thì chỉ còn lại sự nguy hiểm khó lường.
Gã siết chặt bông hoa trong tay, định bụng phi thân tẩu thoát.
Thế nhưng trong chớp mắt, gã nhận ra có điều không ổn.
Khoảnh khắc gã bay ra khỏi cửa sổ, tứ chi đồng thời bị những sợi tơ vô hình cứa rách. Những lưỡi dao sắc bén vô ảnh vô tung đã găm phập vào da thịt, cắt đứt mạch máu của gã.
Thân hình bị treo lơ lửng giữa không trung không thể nhúc nhích. Gã ngẩng đầu nhìn lại, chẳng biết từ bao giờ, bản thân đã bị sa vào một tấm lưới khổng lồ.
"Ngươi biết không?"
"Một Sở Hòa xinh đẹp đến nhường này, chỉ có mình ta mới được phép ngắm nhìn thôi."
"Thế nên tâm trạng ta bây giờ đang tồi tệ lắm."
Thiếu niên với nửa thân mình khuất trong bóng tối, những món bạc sức trên người lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Hắn chậm rãi ngước mắt, khóe môi nhếch lên, nở nụ cười ngây thơ vô hại.
Chẳng hiểu sao, một luồng khí lạnh chạy dọc từ trong xương tủy bóng đen truyền ra.
"Xin ngươi, hãy đi chết đi."
Mắt hắn còn ngái ngủ, lờ đờ mông lung, rõ ràng là chưa ngủ đủ giấc.
Sở Hòa chẳng thèm để ý đến hắn, đã ngồi ngay ngắn trước gương đồng tự chải tóc. Trước đây ở nhà đều có tỳ nữ hầu hạ việc chải chuốt, nên mấy kiểu tóc cầu kỳ nàng cũng chẳng biết búi. Nàng đành chia tóc làm hai nửa rồi búi thành hai búi nhỏ hai bên đỉnh đầu, trông hệt như nụ hoa mới nhú mùa xuân, vừa tinh nghịch lại đáng yêu.
Sở Hòa đang cầm một bông hoa nhung màu trắng cài lên tóc. Xuyên qua gương đồng, nhận ra có người đứng phía sau, nàng ngoái lại nhìn: "Ngươi mau thu xếp gọn gàng đi, ta không rảnh đứng đợi ngươi mãi đâu. Ta đói rồi, muốn xuống dưới ăn sáng."
Nói xong nàng lại thu ánh mắt về, nhìn vào gương, cố gắng căn chỉnh để cài bông hoa nhung ở góc độ đẹp nhất.
A Cửu đầu bù tóc rối, đứng ngốc nghếch phía sau Sở Hòa, tựa như một vong linh im lìm.
Buổi sáng nàng hấp tấp vội vã, hơi ồn ào.
Nhưng kỳ lạ thay, cái dáng vẻ ồn ào này của nàng dường như lại khác hẳn với những tiếng thúc giục ầm ĩ bắt hắn đi luyện công ngày trước.
Thiếu niên mang vẻ mặt ngây ngô mờ mịt, đưa tay chọc chọc vào bông hoa nhung trắng muốt cài trên mái tóc đen của nàng. Xúc cảm mềm mại, ram ráp ram ráp.
Chọc một cái vẫn chưa đã, đầu ngón tay hắn lại tiếp tục chọc thêm vô số lần nữa, tựa như vừa tìm thấy một trò chơi nhỏ đầy thú vị.
Mí mắt Sở Hòa giật liên hồi.
Nếu không phải nể tình đánh không lại hắn, nàng tuyệt đối đã tát cho hắn một phát rồi!
Bởi vì A Cửu cứ lề mề chậm chạp, nên hai người xuất phát trễ mất nửa canh giờ.
Để tránh rước lấy những rắc rối không đáng có, Sở Hòa cố ý sai tiểu nhị mua cho mình một chiếc nón có rèm che kín mặt.
Nếu như gần đây trong thành liên tục xảy ra các vụ thiếu nữ mất tích, thì tốt nhất nàng đừng lộ mặt ra ngoài, như vậy sẽ an toàn hơn.
Khách dùng bữa sáng ở khách điếm khá đông.
Lúc Sở Hòa tìm ông chủ để trả phòng, có nghe loáng thoáng vài lời bàn tán.
"Ta tận mắt chứng kiến mà, ngay trong cái hẻm nhỏ ở thành đông ấy, người đó chết thảm lắm!"
"Máu thịt tan chảy hết, chỉ còn trơ lại bộ xương khô."
"Nghe đại phu Trương nói, đó là hài cốt của đàn ông đấy."
"Bên cạnh bộ xương có một bông hoa màu tím, chắc chắn đó là quỷ hoa trong lời đồn rồi."
"Nghe đồn trong phòng của mỗi thiếu nữ mất tích đều xuất hiện một bông quỷ hoa có khả năng đoạt hồn người. Nhưng lạ thật, các ngươi nói xem, cái xác đó là đàn ông, sao lại bị quỷ hoa nhắm trúng chứ?"
"Chuyện này thì ta chịu! Nói không chừng quỷ hoa giờ chán bắt phụ nữ, chuyển sang bắt đàn ông rồi thì sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
