“Sao Trần Vãn vừa về lại đi ngay thế?” Vương Thúy ngạc nhiên, trường học chưa thể khai giảng sớm như vậy được.
“Không có cách nào, bên đoàn làm phim hối thúc làm quần áo, gấp lắm.” Chu Mai thay Trần Vãn trả lời. “Ở nhà ồn ào quá, không yên tĩnh được.”
Ra đến cổng thôn, Trần Vãn bảo Chu Mai đừng tiễn nữa. Trời lại đổ mưa, đi lại vất vả.
Những chiếc ô lớn nhỏ bung ra trong màn mưa như những bông hoa màu xanh. Lên xe, hơi ẩm bốc lên từ quần áo ướt. Trần Vãn tựa vào cửa sổ, kéo tay áo Hứa Không Sơn, bảo anh ngồi xích vào trong, để tránh người lên xuống xe làm bẩn quần áo.
“Em cứ có cảm giác anh Ba luôn nhìn vào anh.” Trần Vãn thì thầm vào tai Hứa Không Sơn. Trong xe ồn ào, Trần Kiến Quân ngồi ở nửa sau, cách bốn hàng ghế, không thể nghe thấy họ nói chuyện.
“Anh cũng có cảm giác này.” Trần Vãn còn nhận ra, thì Hứa Không Sơn sao có thể không.
“Anh ấy sẽ không muốn anh đi lính đấy chứ?” Trần Vãn nói ra suy đoán của mình. Hứa Không Sơn trầm tư một lúc rồi lắc đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
