Về quyết định mua nhà, Hứa Không Sơn tỏ vẻ ủng hộ một trăm phần trăm. Sau khi thăm hỏi xong xuôi, anh lấy sổ tiết kiệm giao cho Trần Vãn.
“Mua nhà đắt lắm, nếu em dùng hết tiền của anh thì sao?” Trần Vãn cố tình trêu Hứa Không Sơn. Cậu đã tìm hiểu, giá thị trường của căn nhà nhỏ của giáo sư Đổng là khoảng một vạn tệ.
Việc thuê nhà là Trần Vãn đã được giáo sư Đổng ưu ái, còn nếu mua, cậu không thể không mua theo giá thị trường, nếu không sẽ cảm thấy áy náy.
Một lời hứa mộc mạc và chân thành.
Trần Vãn cười, trả lại sổ tiết kiệm cho Hứa Không Sơn. Số tiền bên trong là bao nhiêu cậu đều biết rõ. Hứa Không Sơn chưa bao giờ giấu cậu. Tiền lương của đội vận chuyển chỉ là một phần nhỏ, chủ yếu là tiền hoa hồng do Hồ Lập Vĩ trả.
Sau khi Hứa Không Sơn vào đội vận chuyển, Hồ Lập Vĩ đã đến Nam Thành vài lần, nhưng chưa lần nào lộ mặt trước Trần Vãn. Hồ Lập Vĩ biết rõ ý đồ của Trần Vãn và Hứa Không Sơn, nhưng cảm thấy việc buôn bán dược liệu có rủi ro, tiếp xúc càng ít càng an toàn.
May mà Hứa Không Sơn và Hồ Lập Vĩ làm việc rất thận trọng, cho đến nay vẫn bình an vô sự.
Một vạn đồng không phải là số tiền nhỏ đối với Trần Vãn. Làm việc một học kỳ, trừ chi tiêu hàng ngày, cậu đã tích cóp được gần bảy nghìn, chưa kể phần tiền còn lại từ studio.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


