Tết thứ hai của Trần Vãn ở thôn Bình An, cậu vẫn được Hứa Không Sơn đánh thức. Cậu không vội vàng rời giường, mà nghiêng đầu hôn nhẹ lên khóe miệng anh: “Sơn ca, năm mới vui vẻ.”
Hứa Không Sơn đã tỉnh từ sớm, nhưng anh cứ nằm yên, chỉ để đợi nghe lời chúc năm mới của Trần Vãn.
Hứa Không Sơn chọn một chỗ khá sạch sẽ cho Trần Vãn ngồi nghỉ. Đầu xuân, chưa thấy bóng dáng con kiến nào, chỉ có đám cỏ khô dày đặc trải xuống, nên không dính đất.
Trong gió mang theo hơi ấm, Trần Vãn ôm chiếc áo bông Hứa Không Sơn cởi ra, tầm mắt lướt qua vai anh nhìn xa hơn vào trong núi: “Em muốn leo núi.”
“Được.” Hứa Không Sơn đồng ý dứt khoát. Rau diếp cá đào về cũng đủ ăn ba bữa, anh giấu cuốc và ba lô đi. “Muốn đi hướng nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



