Cô không khách sáo với đối phương, cười nhận lấy rồi hỏi: "Chị ở đây bao lâu rồi?"
Chưa đầy ba năm. Tôn Thanh vừa vặn cái lưng đau vì ngồi lâu vừa nói: “Chị cũng kết hôn ở đây, lúc đó vừa gặp nạn đói ba năm, đám cưới cũng không có đãi, cứ như vậy thôi. Bây giờ nghĩ lại, thà kết hôn muộn một chút, như vậy sẽ đỡ phải chịu khổ hai năm."
Phụ nữ ai cũng thế, hạnh phúc nhất vẫn là khi còn ở nhà làm con gái, kết hôn rồi lúc nào cũng phải lo toan.
Hạ Thược cảm thấy dù đang than thở nhưng cô không oán hận gì: “Kết hôn sớm hay muộn không quan trọng, miễn sống tốt là được."
Nói thì nói như vậy nhưng khi kết hôn sớm, trong nhà lúc nào cũng thúc giục sinh con. Hai năm trước đói đến mức nào? Mỗi ngày chị và Bách Thắng đều phải thức dậy lúc nửa đêm uống nước lã để lót dạ, sống còn khó khăn nói chi đến sinh con?
Đề tài này hơi nhạy cảm, người chưa lập gia đình như Hạ Thược rất khó trả lời.
Nhưng mà đó cũng là sự thật. Thành phố Giang này tự cung tự cấp còn đỡ, nhân vật chính ở quan nội đã đói đến mức hơn một năm không có kinh nguyệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)